"Đứng lại!"
"Ngươi đứng lại cho ta!"
Phù Ngọc Trạch ba chân bốn cẳng chạy về phía trước: "Không nghe, không nghe, ta không nghe!"
"Ngươi đem phù tự sáng tác của mình cho ta, ta không thể chấp nhận, đ.á.n.h c.h.ế.t cũng không chấp nhận!"
Trần Linh chưa từng thấy ai bướng bỉnh như vậy.
"Nếu ta có thể dùng phù giấy, ta căn bản không cần dạy ngươi vẽ, nếu ngươi thực sự thấy áy náy, thì giúp ta đ.á.n.h vài người là được."
Nàng cố gắng tẩy não Phù Ngọc Trạch.
Nhưng Phù Ngọc Trạch đâu phải kẻ ngốc, vèo vèo vèo chạy về phía trước.
"Đánh không lại, đ.á.n.h không lại, ta căn bản đ.á.n.h không lại!"
"Đánh người có các sư huynh ở đó, ngươi sợ cái gì?"
"Bọn họ ai nấy nói chuyện đều dễ nghe, lớn lên lại đẹp trai, bản lĩnh đ.á.n.h nhau thì một người hơn một người nghịch thiên, ngươi đừng đem bản lĩnh giữ nhà của mình đem cho người ngoài nữa."
Một giây sau, Phù Ngọc Trạch chợt lóe sáng, đột ngột dừng bước.
Trần Linh không kịp phòng bị, đ.â.m sầm vào hắn.
Ngay lúc hai người sắp va vào nhau, Nghiêm Phong nhanh như chớp giật lao tới, một cước đá văng Phù Ngọc Trạch.
Hắn nghiến răng nghiến lợi, mặt mày đen lại: "Tránh xa sư muội ta ra."
Ta vì người tiễn đưa vặn dặm
Người vì ta khóc mù đôi mắt
Nếu để tên phế vật Phù Ngọc Trạch kia chiếm được tiện nghi thì sao? Phù Ngọc Trạch mặc kệ tất cả, mở miệng nói với Trần Linh: "Nếu ngươi nhất định muốn dạy ta vẽ bùa, vậy thì rời khỏi sư môn đi, đổi sang Phù Phong chúng ta làm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tieu-su-muoi-lai-duoc-thien-dao-chuc-phuc-nua/5266881/chuong-105.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.