"..."
Khứu giác và vị giác của Phù Ngọc Trạch nhạy bén hơn người thường, khiến hắn từ nhỏ đã sợ uống t.h.u.ố.c, càng không ăn được đồ cay đắng.
Hai viên t.h.u.ố.c đặt trong lòng bàn tay, nửa ngày trời cũng khó mà nuốt trôi.
Trong lúc hắn hoài nghi nhân sinh, Lạc Bồ Thâm và Nghiêm Phong đã nuốt t.h.u.ố.c xong.
Lạc Bồ Thâm không hề rơi giọt m.á.u nào, chỉ đơn thuần là muốn ăn đồ sư muội nhà mình cho mà thôi.
Nhưng tình huống của Nghiêm Phong khác, trận chiến vừa rồi đã khiến hắn bị thương, giờ phút này vừa nuốt đan d.ư.ợ.c, lập tức ngồi xuống, bắt đầu vận chuyển linh lực chữa thương.
Trần Linh cũng đang chữa thương.
"Hơi đắng một chút, còn có mùi thơm của linh thảo, đồ do tiểu sư muội nhà ta luyện chế ra, quả nhiên không giống với mấy loại đan d.ư.ợ.c hạng ba bên ngoài."
Lạc Bồ Thâm nhai đan d.ư.ợ.c ngon lành, vẻ mặt hưởng thụ.
Phù Ngọc Trạch nhìn bộ dạng kia của hắn, sắc mặt càng thêm xanh mét.
"..." Người này thật lợi hại nha!
Hắn vừa mới sinh ra vài phần kính phục, Lạc Bồ Thâm đã vèo một cái tới bên cạnh hắn, mạnh mẽ bóp cằm hắn, đoạt lấy đan d.ư.ợ.c trong tay rồi nhét vào miệng Phù Ngọc Trạch.
"Cho ông ăn!"
"Ngươi dám không ăn thử xem."
Song trọng nhân cách tự do chuyển đổi, mặt lúc lạnh lùng, khi giận dữ, đều là uy h.i.ế.p.
Phù Ngọc Trạch đáng thương nhỏ bé không nơi nương tựa, chỉ có phần bị ức h.i.ế.p.
Hắn nín thở, nuốt viên đan d.ư.ợ.c vào bụng.
Ngay giây tiếp theo, một trận ấm áp dễ chịu từ đan
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tieu-su-muoi-lai-duoc-thien-dao-chuc-phuc-nua/5266880/chuong-104.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.