Nụ cười của Trần Linh mang theo vẻ không có thiện ý nồng đậm.
Cố Thường Nhạc theo bản năng lùi lại hai bước, lắp bắp đáp:
"Ừm... ừm!"
"Ta vừa rồi... hình như là rơi vào ảo cảnh, nếu có gì khiến ngươi không thoải mái, ta xin lỗi, thực xin lỗi..."
Trong lòng Cố Thường Nhạc rất không muốn xin lỗi, nhưng tình thế hiện tại khiến ả không thể không cúi đầu.
Giang Vô Diễm nghe vậy, lửa giận bốc lên tận trời.
"Phì!"
"Cố Thường Nhạc, ngươi làm sao có thể trắng trợn nói dối như vậy!"
"Toàn trường có bao nhiêu người, chỉ có mình ngươi bị ma quỷ ám ảnh, rơi vào ảo cảnh?"
"Nếu ngươi thẳng thắn thừa nhận mình muốn đ.â.m tiểu sư muội, ta còn kính ngươi hai phần thành thật!"
Giang Vô Diễm càng nói càng tức giận, xông lên muốn động thủ với Cố Thường Nhạc, nhưng bị Trần Linh ngăn lại.
Ta vì người tiễn đưa vặn dặm
Người vì ta khóc mù đôi mắt
"Giang sư tỷ, nếu ả nói là do vô tình làm ta bị thương khi đoạt bảo, vậy thôi, chúng ta cũng đi đoạt bảo đi!"
Giang Vô Diễm tuy thẳng thắn quá mức, nhưng không hề ngốc nghếch.
Trần Linh nói vậy, sao nàng ấy có thể không hiểu ý? Giang Vô Diễm cười khẩy một tiếng: "Được thôi, ta nghe theo sư muội."
Vừa nói, ánh mắt Giang Vô Diễm gắt gao nhìn chằm chằm Cố Thường Nhạc.
Cố Thường Nhạc không ngốc, biết rõ mình đang bị nhắm vào.
Ả sợ sệt trốn sau lưng Từ Chính Khanh, khẽ gọi một tiếng "ca ca", lập tức khơi dậy lòng bảo vệ của Từ Chính Khanh đến cực điểm.
Từ Chính
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tieu-su-muoi-lai-duoc-thien-dao-chuc-phuc-nua/5266867/chuong-91.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.