Công kích của Cố Thường Nhạc đến quá bất ngờ.
Khi mọi người đang vắt óc nghĩ cách đoạt bảo, phản ứng đầu tiên của ả lại là đ.â.m lén Trần Linh.
Lúc đó, Trần Linh đang mải nghĩ xem nên dùng thứ gì để hấp dẫn Ngũ Sắc Nê, hoàn toàn không để ý đến Cố Thường Nhạc phía sau.
Vài giây sau, Trần Linh đột nhiên cảm thấy da đầu tê rần, liếc mắt đã thấy Cố Thường Nhạc cầm kiếm đ.â.m tới.
"Sư muội, cẩn thận!"
"Tiểu sư muội!!"
Giang Vô Diễm và Nghiêm Phong đồng loạt kinh hô.
Đồng tử Trần Linh co rút lại, theo bản năng né tránh.
Nhưng dù sao nàng và Cố Thường Nhạc vẫn chênh lệch một cảnh giới nhỏ, dù tránh được vết thương chí mạng, nhưng vết thương cũ do Vương Cốc U gây ra lại vô cớ phải chịu thêm một đao.
Trần Linh cắn răng chịu đau, cực hạn né tránh.
Không ai ngờ Cố Thường Nhạc, một bình hoa yếu đuối, dễ vỡ, hễ mắng là khóc, lại có thể chơi trò đ.â.m lén, hơn nữa còn đột ngột như vậy!
Trần Linh bị quán tính kéo xuống, đôi mắt gắt gao nhìn chằm chằm Cố Thường Nhạc, sát khí bốc lên ngùn ngụt.
Sơ suất rồi!
Quá sơ suất rồi!
Sao nàng lại có cái suy nghĩ "Cố Thường Nhạc bây giờ sẽ không chủ động ra tay với mình" chứ? Sao nàng có thể quên, tất cả những gì mình phải trải qua ở kiếp trước, đều do Cố Thường Nhạc ngấm ngầm đẩy sóng mà ra?
Trần Linh vô cùng tức giận, càng hận bản thân mình lại không hề đề phòng Cố Thường Nhạc.
Càng nghĩ Trần Linh càng giận, nàng vung
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tieu-su-muoi-lai-duoc-thien-dao-chuc-phuc-nua/5266866/chuong-90.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.