“Năm xưa ta liều c.h.ế.t cứu ngươi khi ngươi trọng thương, ta coi ngươi là người bạn tốt nhất, ta rất cảm kích ngươi đã bầu bạn chăm sóc ta, cảm kích ngươi bao năm qua ở bên cạnh An Chi nuôi nấng nó nên người nhưng ngươi lại tự tay g.i.ế.c cha mẹ ta.”
“Ngươi mượn danh nghĩa hồi sinh ta g.i.ế.c hại bao nhiêu người, tội nghiệt của ta còn sâu nặng hơn ngươi. Nếu không phải vì muốn hồi sinh ta, ngươi và Thẩm Kính sẽ không hợp tác với kẻ đó, Tạ gia chúng ta sẽ không bị cô lập không người cứu viện, cha mẹ, a tỷ và đại ca ta sẽ không c.h.ế.t t.h.ả.m.”
“Ngươi muốn g.i.ế.c con ta, muốn g.i.ế.c sư tỷ của cháu ta, ngươi muốn ta quên hết tội lỗi sống tiếp trong sạch trên cõi đời này.” Nước mắt bà rơi xuống rửa trôi vết m.á.u trên mặt, bà ho khẽ, m.á.u b.ắ.n lên mặt Tịch Ngọc.
Hắn muốn giơ tay lau nước mắt cho bà.
Nhưng hắn không còn sức nữa.
Sự sống đang trôi đi nhanh ch.óng.
“Ta hối hận rồi, ta hối hận vì đã cứu ngươi, hối hận vì đã gả cho Thẩm Kính, hối hận vì đã gặp các người.”
Hoàng hậu rút trâm ngọc ra, m.á.u tươi tuôn xối xả.
Bà lạnh lùng nhìn Tịch Ngọc: “Ta đầy rẫy tội lỗi, ta sẽ xuống địa ngục A Tỳ, đợi ta giải quyết xong chuyện cuối cùng, ta sẽ cùng các người tạ tội với hàng vạn vong hồn, vĩnh viễn không được siêu sinh.”
Tịch Ngọc dùng chút sức lực cuối cùng nhìn người phụ nữ phía xa, bà quỳ trước mặt hắn, rũ mắt nhìn hắn, sắc mặt u ám như người đã
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tieu-su-de-hac-lien-hoa-tam-co-hai-mat/5292387/chuong-137.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.