Họ hoàn toàn không có sức đ.á.n.h trả, không phải ai cũng ngộ ra kiếm tâm, không phải ai cũng có thể dùng kiếm tâm ngưng tụ thành bản mệnh kiếm.
Vân Niệm đột nhiên nhìn về phía Tịch Ngọc, hắn mất m.á.u quá nhiều đã bắt đầu có dấu hiệu hôn mê.
Nàng bước tới hỏi hắn: “Các ngươi có bắt tu sĩ nào của Huyền Miểu Kiếm Tông không?”
Tịch Ngọc cười khẩy: “Đại sư huynh của ngươi chẳng phải sao?”
“Không còn ai khác?”
“Ta làm sao biết còn ai khác hay không, hắn bắt nhiều người như vậy, đếm không xuể.”
Vân Niệm cúi đầu trầm tư.
Mày liễu nhíu c.h.ặ.t, suy nghĩ hoàn toàn bị cuốn vào hướng khác, không hề để ý Tịch Ngọc đang nằm trên đất ánh mắt bỗng trở nên hung ác.
Hắn lật tay lại, linh lực ngưng tụ thành băng trùy.
Băng trùy sắc nhọn xé gió lao về phía sau lưng thiếu nữ.
Hoàng hậu nhìn thấy tất cả, cố sức gọi nàng: “Vân cô nương!”
Băng trùy không đ.â.m vào lưng thiếu nữ.
Nó bị một lực vô hình giữ lại giữa không trung.
Vân Niệm quay người, đồng t.ử lạnh lẽo đáng sợ như đầm nước sâu thẳm.
Băng trùy nổ tung ngay trước mắt, ngay cả vạt áo Vân Niệm cũng không chạm tới.
Nàng hỏi: “Tịch Ngọc, ta hỏi ngươi câu cuối cùng, năm xưa Tạ gia gặp nạn, tại sao Thẩm Kính không đi cứu?”
Hoàng hậu cũng nhìn sang, đôi mắt ngấn lệ, nghĩ đến Tạ gia bị diệt môn mà đau thắt tim gan.
Bà cũng hỏi: “Tại sao không cứu Tạ gia?”
Bà khóc, giọng nghẹn ngào: “Tịch Ngọc, tại sao các người không đi cứu Tạ gia?”
Tịch Ngọc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tieu-su-de-hac-lien-hoa-tam-co-hai-mat/5292386/chuong-136.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.