Nhưng giữa đường rẽ trái rẽ phải không biết bao nhiêu lần, đường hầm chằng chịt làm mờ đi cảm giác, ai biết được có phải đi một vòng rồi quay lại chỗ cũ hay không? Hoàng hậu kéo Vân Niệm lùi lại vài bước:
“Ba mươi năm trước khi ta thiết kế đường hầm này, ta đã cố tình xây dựng cung điện này dưới Vọng Nguyệt Đài từ đây có thể lên Vọng Nguyệt Đài từ Vọng Nguyệt Đài cũng có thể đi xuống đây.”
Vân Niệm nắm bắt từ khóa quan trọng: “Ý của Hoàng hậu là phía sau bức tường đá này có thể thông đến Vọng Nguyệt Đài?”
“Đúng vậy.”
Vân Niệm vui mừng khôn xiết.
Thế thì tốt quá rồi, họ đang lo không biết làm sao thoát ra ngoài đây!
Hoàng hậu đứng yên, ngửa đầu nhìn bức tường đang cháy hừng hực: “Đợi linh hỏa này cháy hết, ánh nắng mặt trời chiếu đúng vị trí, bức tường đá này sẽ mở ra.”
Ánh lửa sưởi ấm đường hầm lạnh lẽo, nhiệt độ tăng nhanh, bức tranh vẽ bằng nhựa thông trắng càng lúc càng rõ nét, khi màu sắc đậm đến cực điểm, ngọn lửa đột ngột tắt ngấm không hề báo trước.
Những đốm sáng li ti như có sự sống chạy dọc theo bức tranh khắc đá, hàng ngàn sợi linh tuyến đan xen hội tụ, cuối cùng giao nhau tại một điểm.
Chính là nơi Hoàng hậu vừa chỉ.
Vọng Nguyệt Đài.
Ánh sáng bùng lên, Hoàng hậu tháo chiếc vòng ngọc trên tay ra, một lực vô hình nâng chiếc vòng ngọc bay lên không trung, dừng lại ở vị trí Vọng Nguyệt Đài.
Dính c.h.ặ.t vào đó.
Bức tường đá xoay chuyển, đẩy về phía sau,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tieu-su-de-hac-lien-hoa-tam-co-hai-mat/5290835/chuong-119.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.