Hoàng hậu không phản ứng.
“Người muốn ta cứu người, không muốn nhìn Hoàng đế và Tịch Ngọc vì hồi sinh người mà tiếp tục hại c.h.ế.t tu sĩ nên ta đến đây.”
Hoàng hậu đờ đẫn như khúc gỗ mục, dường như hoàn toàn không nghe hiểu lời Vân Niệm nói.
Vân Niệm cau mày, suy nghĩ một lát rồi chợt nhớ ra điều gì.
Nàng nhớ lại ba lần bước vào ký ức của Hoàng hậu trước đó.
Lần đầu tiên, Hoàng hậu bị Hoàng đế dùng tính mạng Thẩm Chi Nghiên uy h.i.ế.p, trong lúc tuyệt vọng nhìn thấy Vân Niệm nên đẩy nàng ra ngoài.
Lần thứ hai, Hoàng hậu cãi nhau với Hoàng đế, đau đớn đến thổ huyết, Vân Niệm bị kéo ra ngoài.
Lần thứ ba, Hoàng hậu uống m.á.u người, có sức lực, biết mình biến thành quái vật hút m.á.u người để sống, Vân Niệm lại bị đưa ra ngoài.
Có lẽ chỉ khi cảm xúc của Hoàng hậu d.a.o động mạnh, bà ta mới có thể tạm thời điều khiển cơ thể.
Vân Niệm thử thăm dò: “Người còn nhớ Thẩm Chi Nghiên không, chính là An Chi ấy, nó là con của người, hiện giờ nó cũng đang ở Cầm Khê Sơn Trang.”
Hoàng hậu vẫn không có phản ứng.
Mọi suy đoán đều không đúng, Vân Niệm có chút không hiểu.
Người Hoàng hậu quan tâm nhất là Thẩm Chi Nghiên, nhắc đến nó mà bà ta cũng không có phản ứng gì, chẳng lẽ tàn hồn của bà ta không ở trong cơ thể này sao? Vân Niệm tiếp tục cố gắng:
“Thẩm Chi Nghiên trước đó bị Khối Lỗi Sư bắt đi, Khối Lỗi Sư chính là Tịch Ngọc, hắn ta giờ điên rồi, hắn ta
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tieu-su-de-hac-lien-hoa-tam-co-hai-mat/5274821/chuong-108.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.