Sau khi xử lý xong chuyện của Thẩm Chi Nghiên, hắn nói: “Các vị cả đêm không ngủ, giờ trời đã sáng, các vị hãy đi nghỉ ngơi trước đi. Tối nay Bệ hạ thiết yến sẽ có người đến đón các vị.”
Giang Chiêu lo lắng cho Tô Doanh đã gần ba ngày không gặp, vừa về đến Cầm Khê Sơn Trang hắn liền đi tìm nàng ấy ngay.
Trong thiên điện chỉ còn lại Vân Niệm và Tạ Khanh Lễ.
Nàng cứ ấp a ấp úng, bộ dạng muốn nói lại thôi khiến Tạ Khanh Lễ không nhịn được phải lên tiếng trước: “Sư tỷ, đệ không sao đâu, tỷ đi nghỉ ngơi trước đi.”
Nhưng Vân Niệm vẫn không yên tâm: “Sư đệ, hay là chúng ta nói chuyện một chút nhé.”
Tạ Khanh Lễ lắc đầu, vẻ mặt có chút mệt mỏi: “Sư tỷ, đệ mệt rồi.”
Hắn đã nói vậy, Vân Niệm cũng không tiện làm phiền hắn nữa.
“Vậy đệ nghỉ ngơi sớm đi, tối nay gặp.”
“Được, sư tỷ cũng nghỉ ngơi nhé.”
Ngay khoảnh khắc bóng dáng Vân Niệm biến mất khỏi tầm mắt, Tạ Khanh Lễ phun ra một ngụm m.á.u lớn.
Hắn lảo đảo bước vào phòng, chân nam đá chân chiêu, trên lông mày và hàng mi dài đã kết một lớp sương giá, sương lạnh dần lan xuống cổ, cho đến khi toàn thân hắn phủ đầy một lớp sương mỏng, cả người như vừa được vớt ra từ hầm băng.
Hắn thở hổn hển, m.á.u tươi cứ thế trào ra, đỏ thẫm trên đôi môi tái nhợt.
Toái Kinh lơ lửng giữa không trung, kiếm quang xanh nhạt tỏa ra từ thân kiếm, hóa thành ngàn vạn sợi tơ chui vào kinh mạch thiếu niên.
Tạ Khanh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tieu-su-de-hac-lien-hoa-tam-co-hai-mat/5257135/chuong-62.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.