Trong địa điện chỉ còn lại tiếng hạc kêu ai oán và giọng nói trầm trọng của Vân Niệm.
Tiếng chim kêu át đi động tĩnh bên ngoài, cả hai đều không để ý tiếng va chạm trên đỉnh đầu đã biến mất. Cửa đá được mở ra từ bên ngoài, thiếu niên đứng lặng yên, nhìn xuống cảnh tượng hoang đường quỷ dị bên dưới.
Mãi cho đến khi Vân Niệm nghe thấy tiếng bước chân phía sau.
Cuộc trò chuyện của hai người bị gián đoạn.
Vân Niệm quay đầu lại.
Tạ Khanh Lễ đến từ lúc nào không hay, hắn không thắp linh hỏa, đường nét khuôn mặt ẩn trong bóng tối, sắc mặt có chút tái nhợt.
Đầu óc Vân Niệm ong lên một tiếng, sống lưng cứng đờ, theo bản năng muốn che bức tranh trên vách đá lại nhưng vừa giơ tay lên lại thấy mình thật ngu ngốc.
Nàng bước đến bên cạnh hắn, lí nhí gọi: “Sư đệ...”
Vẻ mặt Tạ Khanh Lễ bình thản không nhìn ra cảm xúc gì, so với sự căng thẳng của Vân Niệm, hắn bình tĩnh như thể chưa từng nhìn thấy những bức tranh này vậy.
Hắn rũ mắt nhìn vết thương trên cổ nàng, rất nhỏ và nông, thậm chí còn không chảy m.á.u.
Nhưng hắn vẫn nhận ra: “Sư tỷ, tỷ bị thương à?”
Vân Niệm sờ sờ cổ, mím môi: “Ta không sao.”
Thiếu niên không hề liếc nhìn bức tranh kia lấy một cái, đưa tay chạm nhẹ vào vết thương trên cổ Vân Niệm, dùng linh lực chữa lành rồi thu tay về.
Hắn gật đầu: “Sư tỷ, chúng ta đi thôi, người của Thẩm công t.ử tìm đến rồi, đám con rối bên ngoài đã được dọn sạch.”
Lần
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tieu-su-de-hac-lien-hoa-tam-co-hai-mat/5257134/chuong-61.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.