Đầu ngón tay Tạ Khanh Lễ run rẩy nhưng Vân Niệm không hề hay biết, vẫn đang cố nghĩ cách xoa dịu cảm xúc của hắn.
Đúng lúc này, cánh cửa đang đóng c.h.ặ.t bỗng bị gõ vang.
Vân Niệm nuốt những lời định nói vào trong, nhìn Tạ Khanh Lễ.
“Sư tỷ, mở cửa đi.”
Hắn biết người đến là ai, Vân Niệm cũng biết.
Vân Niệm mở cửa, Phù Đàm Chân Nhân đang đứng bên ngoài.
Ông phe phẩy chiếc quạt lông vũ bước vào, thấy Tạ Khanh Lễ đã tỉnh thì nhướng mày: “Tỉnh rồi sao?”
Với vết thương mất nửa cái mạng đó, Phù Đàm Chân Nhân tưởng hắn phải nằm thêm nửa tháng nữa mới tỉnh.
Không ngờ một tháng đã tỉnh rồi.
Phù Đàm cảm thán: “Người trẻ tuổi sức khỏe tốt thật đấy.”
Ông bước tới, ngăn cản ý định ngồi dậy của Tạ Khanh Lễ, ấn hắn tựa vào gối.
“Vết thương của con chưa lành hẳn đâu, nghỉ ngơi đi.”
“Vâng.”
Phù Đàm Chân Nhân nhìn tiểu đồ đệ nhà mình sau đó lại nhìn Tạ Khanh Lễ.
Với tư cách là bậc trưởng bối, ông hỏi: “Trong người còn chỗ nào khó chịu không?”
Tạ Khanh Lễ lắc đầu: “Đã khỏi rồi ạ, đa tạ Chân Nhân quan tâm.”
Phù Đàm gật gù.
Ông cười híp mắt hỏi:
“Tiểu Tạ à, con lần này được tiên tổ Bùi Lăng chỉ điểm, tuổi còn trẻ đã ngộ ra kiếm tâm, quả thực thiên tư xuất chúng. Kỳ tài như vậy mà chôn vùi ở cửa thứ mười hai thì ta thật sự không yên tâm.”
Vân Niệm mặt lạnh tanh.
Lại bắt đầu rồi, ông ấy lại bắt đầu rồi.
Quả nhiên ngay sau đó, Phù Đàm Chân Nhân nói: “Lần
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tieu-su-de-hac-lien-hoa-tam-co-hai-mat/5246898/chuong-42.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.