Năm trăm năm trước Kim Vĩ Hạc biến mất.
Các tu sĩ mất tích mà người biến mất toàn là kiếm tu, trong khi đó người nàng giao đấu trong Kiếm Cảnh lại là một đại năng kiếm đạo.
Vụ mất tích tu sĩ sớm nhất xảy ra ở thành Nam Tứ, Kim Vĩ Hạc cũng biến mất ở Bất Chu Độ tại thành Nam Tứ.
[Có lẽ cô phải đi một chuyến đến thành Nam Tứ rồi nhưng nhiều năm trước thành Nam Tứ bùng phát dịch bệnh, gần như trở thành tòa thành c.h.ế.t, bao nhiêu năm rồi... chưa chắc đã còn manh mối gì.]
Vân Niệm khẽ nhíu mày.
Hiện tại manh mối duy nhất chỉ có bấy nhiêu, Tạ Khanh Lễ vẫn chưa tỉnh cũng không biết hắn có kế hoạch gì.
“Ta biết rồi.”
Nàng đứng dậy, thu dọn sách vở xếp lại vào chỗ cũ.
Khi Tạ Khanh Lễ tỉnh lại, trên người đắp tấm chăn mỏng mềm mại, xung quanh thoang thoảng mùi hương an thần, dường như còn vương vấn chút hơi thở của Vân Niệm.
Hắn nằm một lúc lâu, cảm thấy có vật gì đè lên chăn, bèn quay đầu nhìn.
Toái Kinh được đặt trên chăn bên cạnh hắn, kiếm ý yếu ớt bao quanh, cảm nhận được hắn tỉnh lại, thân kiếm khẽ rung lên như muốn cọ vào người hắn.
Nàng thậm chí còn đắp cho Toái Kinh một cái chăn nhỏ, dùng khăn lụa gấp làm gối đầu.
Tạ Khanh Lễ biết có người nói rằng kiếm ý của bảo kiếm thượng phẩm có thể dưỡng mạch.
Cũng biết ai là người làm chuyện này, bởi ngoài nàng ra, e rằng chẳng ai làm nổi cái chuyện nhàm chán như đắp chăn kê gối cho kiếm.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tieu-su-de-hac-lien-hoa-tam-co-hai-mat/5246897/chuong-41.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.