Vân Niệm đặt chiếc hũ sứ vào tay hắn: “Cái này là Tam sư huynh mang từ Giang Nam về cho ta, ăn vào là tan ngay trong miệng, ngọt lắm đấy!”
Chiếc hũ sứ tuy không lớn nhưng chứa đầy những viên kẹo tròn trịa, long lanh trong suốt, dường như mang theo vị ngọt ngào đặc biệt khiến hắn dù đứng cách một đoạn vẫn ngửi thấy mùi hương ấy.
Vẫn không có độc, chỉ là kẹo bình thường.
Vân Niệm vẻ mặt đầy nghiêm túc nói: “Trong túi Càn Khôn của ta không có mứt quả, Tạ sư đệ nếm thử kẹo mật này xem sao, ăn một viên là miệng sẽ hết đắng ngay.”
Tạ Khanh Lễ xưa nay vốn chẳng ưa gì mấy thứ ngọt ngấy này, hắn cũng đâu còn là trẻ con nữa.
Hắn đẩy hũ kẹo đang cầm trong tay về phía nàng: “Vân sư tỷ, không cần đâu.”
Hệ thống vang lên trong đầu nàng: [Tạ Khanh Lễ sống ở cửa thứ mười hai rất khổ sở, sư huynh của hắn đôi khi còn cố tình bỏ đồ bẩn vào cơm canh cho nên hắn sẽ không nhận đồ ăn người ngoài đưa đâu.]
Vân Niệm nhìn lại ánh mắt ôn hòa nhưng xa cách của thiếu niên.
Nàng hiểu rồi.
Đứa trẻ đáng thương này sợ nàng hạ độc.
Tạ Khanh Lễ bắt gặp ánh mắt tràn ngập tình thương của Vân Niệm: “?”
Nàng đang làm cái vẻ mặt gì vậy? Vân Niệm thu hũ kẹo về, nhón lấy một viên bỏ vào miệng rồi nheo mắt đầy thỏa mãn:
“Đệ nếm thử một viên đi, thật sự rất ngọt.”
Tạ Khanh Lễ vẫn muốn từ chối: “Vân sư tỷ, đệ không...”
Hắn vừa mới hé môi, thiếu nữ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tieu-su-de-hac-lien-hoa-tam-co-hai-mat/5243877/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.