Dù là đang ngồi, dáng người hắn vẫn thẳng tắp như tùng bách.
Gần như ngay khoảnh khắc Vân Niệm bước vào, Tạ Khanh Lễ đã đưa mắt nhìn sang.
Người tới vận một bộ y phục màu xanh biếc, nước da trắng ngần, mày liễu thanh tú, ngũ quan xinh đẹp động lòng người, đôi mắt sáng long lanh tựa như hồ nước mùa thu.
Hắn đứng dậy khẽ gật đầu với Vân Niệm, ôn hòa và lễ độ: “Vân sư tỷ.”
Vân Niệm bước nhanh tới đặt bát t.h.u.ố.c trên tay xuống: “Phù phù, nóng c.h.ế.t ta rồi!”
Nàng xoa xoa tay, đôi mày liễu khẽ nhíu lại.
Ánh mắt Tạ Khanh Lễ rơi trên đầu ngón tay nàng, da nàng trắng nên vết đỏ càng hiện rõ mồn một dưới ánh trăng.
Vân Niệm vừa xoa đầu ngón tay vừa ngẩng đầu nhìn hắn: “Vết thương của đệ đã đỡ hơn chút nào chưa, sao lại dậy rồi, trong sân lạnh lắm.”
Tạ Khanh Lễ lắc đầu đáp: “Thương thế không nặng, đa tạ Vân sư tỷ đã chữa trị cho ta.”
Vân Niệm hạ tay xuống ghé sát lại gần, khẽ hỏi: “Sao đệ biết ta họ Vân?”
Tạ Khanh Lễ đến đây đã một năm nhưng Vân Niệm chưa từng đặt chân đến ngoại môn.
Thiếu niên chỉ bất động thanh sắc lùi lại một bước khi nàng ghé tới, vẫn cúi đầu như cũ, ra chiều không dám nhìn thẳng vào nàng.
“Bên hông sư tỷ có đeo ngọc bài đệ t.ử của Đạp Tuyết Phong, trên ngọc bài có khắc chữ Vân. Đệ t.ử Đạp Tuyết Phong mang họ Vân chỉ có...” Hắn ngước mắt nhìn thẳng vào Vân Niệm, gọi tên nàng:
“Vân Niệm.”
Giọng nói trong trẻo, tựa như tiếng suối
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tieu-su-de-hac-lien-hoa-tam-co-hai-mat/5243876/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.