Chim én nhẹ bay, chim sẻ ríu rít nhảy nhót trên cành cây.
Cửa sổ tây phòng đang mở, đứng trong viện có thể nhìn thấy Lục Cốc đang thu dọn xiêm y trong phòng chuẩn bị để ngày mai lên núi.
Trời nắng ấm áp, ngồi trong nhà dù có gió thổi vào cũng sẽ không quá lạnh nhưng nếu đi ra ngoài vào những vùng hoang vu trống trải thì thế gió vẫn không hề nhỏ, mấy ngày nay thường có trẻ con dắt nhau đi thả diều.
Năm ngoái bọn họ cũng mua hai con diều, một con én một con diều hâu, hai ngày trước nhân lúc rảnh rỗi cả nhà đã cùng nhau ra ngoài thả diều, hôm đó Thẩm Nhạn là vui vẻ nhất.
Trong phòng củi, Thẩm Huyền Thanh dùng xẻng xúc phân thỏ vào sọt phân, đổ chồng chất trong hậu viện đợi nhiều hơn thì đem đi bón phân cho ruộng lúa, lúa non sẽ phát triển càng tốt.
Nhà họ nuôi sáu con thỏ con năm con thỏ lớn, thỏ lớn là hắn dẫn chó đi bắt sống, có hai con lúc ấy bị thương ở chân, hắn xúc phân xong đặt xẻng tựa vào đống củi rồi tiến tới xách thỏ ra nhìn một chút, hiện giờ cả hai con đều đã khỏe mạnh, không còn bị mưng mủ nữa.
Hắn nhét hai con thỏ lớn về, lại nhìn bọn thỏ con nửa lớn trong lồng. Thỏ con lớn nhanh, đến giờ đã hơn bốn tháng, ngoài việc hơi nhỏ hơn thỏ lớn chút thì không còn kém thỏ lớn là mấy.
Vì nhà tự nuôi, mỗi ngày đều cho ăn cỏ ăn rau rất tốt nên cả đám đều không gầy.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tieu-phu-lang-ngoan-ngoan/2737447/chuong-109.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.