Cỏ nhóm lửa trong rừng mới mọc cao hơn ba tấc, phải một, hai tháng nữa mới kết thành cỏ nhung dài, cỏ nhung tích góp để châm lửa dùng qua một mùa đông đã không còn nhiều lắm, phải lên núi bới lá thông hoặc nhặt vỏ tre già, lá cây và lá tre đều có thể đốt.
Thời tiết nắng ấm, trong rừng tre mọc lên không ít măng xuân nho nhỏ chỉ bằng cái ngón tay, Lục cốc tìm được một chỗ có nhiều hơn nhiều hơn, loạt xoạt bẻ từng cái măng xuống rồi bỏ hết vào sọt tre.
Một mình y tìm măng trong rừng tre sâu rậm, thỉnh thoảng có thể nghe thấy tiếng chó sủa từ xa truyền đến, là Thẩm Huyền Thanh và Thẩm Ngọc Bình dẫn chó đi săn thỏ nên y không quá sợ hãi, huống hồ còn có Vệ Lan Hương đi theo, cách đây không xa, chỉ cần hô lớn chút là có thể nghe thấy.
Sau khi nhồi măng đầy sọt tre, y mới đứng lên nghỉ ngơi một chút, cõng sọt tre nặng trịch đi về một hướng khác của rừng tre, đi tìm nhóm người Thẩm Nhạn.
Các cây tre khác nhau nên măng xuân cũng khác nhau, còn có măng chôn dưới đất phải đào ra, Thẩm Nhạn và Thẩm Ngọc không muốn nhặt vỏ tre già nên cầm cuốc đào măng.
"Nương, a ma." Lục Cốc đi về phía này, nhìn thấy Vệ Lan Hương và Chu Hương Quân đang nhặt vỏ tre.
Vệ Lan Hương thấy sọt tre sau lưng y đầy ắp, cười nói: "Nhiều vậy à, về nương hầm măng thịt cho các con ăn."
Măng xuân non mềm, lại thêm vừa mới
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tieu-phu-lang-ngoan-ngoan/2737446/chuong-108.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.