🔔 Tham gia cộng đồng đọc truyện online trên Telegram:  https://t.me/+_tC4EYqfkw83NTE1
Chương trước
Chương sau

Ngày xuân ấm áp nhưng chỉ mới vài ngày mà đất hoang trên núi đã nở đủ loại hoa xuân. Người dân thôn Thanh Khê vẫn sinh sống qua ngày như trước, ít ai để ý xem có người nào rời đi không.



Vịt bơi trong ao thi thoảng lại chúi đầu xuống nước kiếm ăn chỉ để lộ cái mông trên mặt nước.



Lục Cốc ngồi xổm trên mặt đất cắt cỏ cho gà và thỏ, sọt tre bên cạnh bắp chân y đã sắp đầy. Cách đó không xa Thẩm Nhạn vừa trông vịt vừa đào rau dại, trên đầu đội một vòng hoa dại xinh xắn, lúc làm việc không thấy mệt mỏi chút nào, vòng hoa này là nàng và Lục Cốc cùng đan lúc nãy.



Cún con đi theo Lục Cốc, qua nửa buổi sáng mặt trời mới ló, nó phơi nắng một hồi ấm thân không khỏi cảm thấy buồn ngủ, há to miệng ngáp, lộ ra hàm răng sắc nhọn, còn cong mông duỗi lưng rồi mới lấy lại tinh thần.



"Ta về trước cho thỏ ăn đã nhé." Lục Cốc thấy sọt tre đã đầy thì đứng dậy hô với Thẩm Nhạn một tiếng, nghe thấy tiếng nàng đáp lại rồi về trước.



Còn chưa về đến nhà đã thấy có hai bóng người đi từ trên sườn núi xuống, là Hà Chí và Trần Đông Đông, chẳng mấy chốc ba người đã đụng mặt nhau.



"Đông ca nhi." Lục Cốc dừng lại trước cây hồng một chút, thấy trong sọt tre trên lưng Trần Đông Đông nhét đầy vỏ tre cũ bèn hỏi: "Các ngươi đi nhặt vỏ tre sao?"



"Ừm, cỏ nhung trong nhà hết rồi, ta còn nhặt cả lá thông nữa."

Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tieu-phu-lang-ngoan-ngoan/2737443/chuong-106.html

Chương trước
Chương sau
Nghe truyện Tiểu Phu Lang Ngoan Ngoãn
Chương 106
Website đọc truyện online chất lượng hàng đầu việt nam, với nhiều truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, truyện ngôn tình, truyện teen, truyện đô thị được tác giả và dịch giả chọn lọc và đăng tải.
Liên hệ về bản quyền/quảng cáo: [email protected]

Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.