Lúc này trời còn chưa tối, hơn mười hộ gia đình gần đó nghe thấy tiếng kêu sợ hãi của Lý Uyển Vân đều ra ngoài xem, có người đang ăn cơm bưng cả bát ra xem.
Thẩm Huyền Thanh đang định đi xử lý Hoàng Đạt nghe thấy vậy thì dừng bước, Lục Cốc đuổi kịp tới từ phía sau.
"Có trộm sao?" Lục Cốc đi tới trước cửa Trương gia, Thẩm Huyền Thanh đi theo phía sau y.
Khóa và chìa khóa trong tay Lý Uyển Vân còn chưa cất, giỏ rau dại vẫn treo trên cánh tay, nàng nghe vậy nức nở một tiếng, nói: "Phải, lúc nãy ta đi vẫn còn tốt nhưng sau khi đào rau về nhà đã thành vậy rồi."
Nàng nói xong thì đẩy cửa viện đi vào, Lục Cốc thấy trong nhà rất lộn xộn, sọt tre và gáo nước đều bị ném lung tung, phòng bếp cũng thành một đống hỗn độn.
"Đang ban ngày ban mặt mà lại có trộm cho được."
"Đúng thế đấy, tên trộm này lá gan lớn thật, không trộm vào ban đêm yên tĩnh mà lại trộm ngay ban ngày."
Người trong thôn theo sau tiến vào, cau mày ngươi một câu ta một lời. Trộm cắp không phải chuyện nhỏ, hôm nay trộm Trương gia mai có thể sẽ trộm nhà khác. Dù có thể là tên trộm thấy trong nhà chỉ còn một quả phụ là Lý Uyển Vân dễ bắt nạt nên mới tìm tới nhưng những người khác không khỏi mang lòng phòng bị.
Lý Uyển Vân lau nước mắt đi ra từ trong phòng nói: "Hai mươi đồng tiền ta giấu dưới gầm giường đều đã bị trộm mất, ta chỉ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tieu-phu-lang-ngoan-ngoan/2737441/chuong-105.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.