Lần trước chôn Trương Chính Tử tốt xấu gì cũng đã chôn được quan tài xuống đất rồi mới nháo nhào lên, hiện giờ hài cốt của lão Trương thị còn chưa lạnh đã náo loạn như vậy, chưa đến hai khắc, toàn bộ người trong thôn Thanh Khê đều biết chuyện Lý Uyển Vân điên khùng chém người, thậm chí còn truyền ra cả ngoài thôn.
Nữ nhân và song nhi ngày thường mồm miệng có lợi hại đến mấy bị ép bức cũng chỉ tùy ý chửi rủa, nhiều nhất là lôi kéo đánh nhau, rất hiếm thấy dùng dao chém người. Chỉ tính sự điên cuồng bốc đồng này thôi là đã thấy được bị bức ép đến không còn đường sống, người bình thường dù có hung hãn đến đâu cũng không thể lấy ra ngần ấy can đảm.
Ở trong phòng, Lý Uyển Vân ôm mặt khóc nức nở, đôi tay run rẩy, hai chân mềm nhũn, lồng ngực phập phồng kịch liệt như thể cả trái tim cũng đang run rẩy.
Lý Uyển Vân chỉ là một người phụ nữ yếu ớt chưa từng nghĩ đến chuyện muốn giết ai. Nàng vốn không có bản lĩnh gì, chỉ dám ngồi trên đất khóc lóc kể lể nhưng những thúc thúc bà cô kia ai nấy đều trợn mắt phồng má nhảy dựng lên đòi nàng đưa tiền, khiến nàng trong lúc hoảng hốt tựa như nhìn thấy ác quỷ muốn ăn tươi nàng, mặt xanh nanh vàng, vòm miệng đen thui có thể nuốt sạch nàng không thừa mẩu xương vụn nào.
"Uyển Vân, Uyển Vân." Nương Toàn tử ngồi cạnh vuốt lưng thuận khí cho nàng, từng tiếng một gọi tên nàng như muốn gọi linh hồn nhỏ bé
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tieu-phu-lang-ngoan-ngoan/2737434/chuong-102.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.