Lão Trương thị chịu đựng mấy ngày đến cuối cùng vẫn không chịu nổi nữa.
Trời nắng chói chang, phơi dưới ánh mặt trời một lát là lưng đã ấm nóng khiến người ta không nhịn được mà muốn thay xiêm y mỏng. Vốn là một ngày xuân tốt như vậy nhưng tiếng khóc trong Trương gia không ngừng truyền ra, thậm chí lão Trương thị mới tắt thở không bao lâu buổi chiều đã có người tới gây sự.
Lục Cốc và Thẩm Nhạn nhặt và rửa rau trong viện chỉ nghe thấy bên kia truyền đến tiếng ồn ào nhưng không nghe rõ lắm.
Trong thôn có người chết, hàng xóm láng giềng đều phải qua hỗ trợ, không làm được gì thì làm chút việc vặt mà giúp đỡ lẫn nhau. Y ở gần nhà Trương gia, theo lý mà nói thì cũng phải qua đó xem một chút nhưng Thẩm Huyền Thanh cảm thấy những thân thích của Trương gia kia đều không phải đèn cạn dầu nên không cho y đi, y đành phải ở nhà nấu cơm.
Vả lại vẫn còn Vệ Lan Hương ở bên kia, nhà bọn họ xem như có một người trợ giúp, y qua được hay không có vẻ cũng không quan trọng đến vậy.
"Uyển Vân tẩu thật đúng là mệnh khổ, giờ chỉ còn lại một mình tỷ ấy." Thẩm Nhạn vớt rau đã rửa ra, vẩy vẩy phía trên chậu gỗ.
Lục Cốc cầm nia tre nhỏ tới, rau đã rửa sạch thì cho vào đây cho ráo để tí còn xào, nghe nàng nói vậy thì khẽ nhíu mày thở dài.
Trong sân Trương gia, Lý Uyển Vân mặc áo tang ngạnh cổ nói: "Nương ta vừa mới
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tieu-phu-lang-ngoan-ngoan/2737432/chuong-101.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.