Lục Cốc có mắt, nhìn ánh mắt cùng vẻ mặt Thẩm Nghiêu Thanh và Vệ Lan Hương là biết trong nhà không muốn dính dáng gì tới Trương gia, vậy nên y mang màn thầu đi nhất thời không dám nói với người trong nhà, nhiều nhất, nhiều nhất là chờ Thẩm Huyền Thanh về, y sẽ nói với Thẩm Huyền Thanh.
Còn hai cái màn thầu này, y trộm lấy mang cho tiểu Trương thị, không để người Trương gia biết là được rồi.
Chỉ có hai cái màn thầu, Thẩm Huyền Thanh chắc sẽ không mắng y đâu. Dù nghĩ vậy nhưng Lục Cốc vẫn có chút bất an.
Người trong thôn đều đang quét tuyết trước cửa, đường núi không có ai dọn, y vòng ra sau nhà đi lên núi sợ bị người trong thôn nhìn thấy, vừa đi vừa không nhịn được mà nghĩ, tuyết rơi dày thế này, tiểu Trương thị đã bị đánh còn chạy nhanh như vậy, nhất định là vô cùng sợ hãi.
Cún con đi theo y, tứ chi chìm trong tuyết. Y định để cún con trở về nhưng thấy phía trước tuyết trắng mênh mông, một mình y đi tìm tiểu Trương thị có hơi sợ hãi nên gọi Quai tử một tiếng, để nó đi theo.
Tìm người trong tuyết ngược lại không quá khó, chỉ cần lần theo dấu chân tiểu Trương thị để lại là được.
Lục Cốc leo lên sườn dốc thoải, núi rừng quá yên tĩnh, khiến y có hơi kinh hoảng, nhưng mắt thấy cún con còn đang bên chân nên vẫn bạo dạn đi về phía trước, muốn tìm đường tiểu Trương thị đã đi qua. Y còn chưa đi được mấy bước, cún con
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tieu-phu-lang-ngoan-ngoan/2737388/chuong-79.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.