Edit: HiHi (wattpad: @nepenthe168)
Trên bàn cơm, Lục Cốc không dám thở mạnh, sau khi đi vào cùng Kỷ Thu Nguyệt, y mới biết Vệ Lan Hương không ra ngoài ăn cơm, mà bát mì không ai động kia là của y.
Thẩm Huyền Thanh ăn nhanh, cúi đầu ăn hai ba miếng là xong, hắn buông chén về phòng trước.
Chờ đến khi trên bàn chỉ còn lại Lục Cốc và Thẩm Nhạn, y mới thoáng thở phào một hơi, không còn quá cứng ngắc khẩn trương nữa, nhưng vẫn là không dám động đến đồ ăn trên bàn, chỉ cúi đầu ăn mì uống canh, thế này đã tốt hơn những đồ y thường ăn rất nhiều rồi
Trong chén bỗng nhiên có thêm một miếng gan lợn, Lục Cốc sửng sốt một chút, quay đầu liền thấy Thẩm Nhạn giơ đũa còn chưa thu tay lại.
"Nhiều như vậy, ngươi ăn mấy miếng cũng không sao." Đôi mắt hạnh của Thẩm Nhạn trong suốt, chỉ là vì không quen biết y mà có vài phần xa lạ cẩn thận.
Lục Cốc cũng vậy, vì quá nhát gan nên nhìn hơi ngây ngốc, không nói nên lời.
Cũng may Thẩm Nhạn không so đo những thứ này, nàng ăn no xong rồi đứng dậy thu dọn bát đũa của mình.
Lục Cốc vội vàng ăn sạch thịt và mì trong chén mình, y có chút lúng túng, trong lòng hơi hối hận, sao lại ăn chậm như vậy, nếu bị Thẩm Huyền Thanh biết sẽ bị đánh mất.
Y hoàn toàn quên rằng mình đến sau và những người khác đã ăn trước y, sợ mình không chịu khó làm việc chỉ biết ăn sẽ chọc giận người
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tieu-phu-lang-ngoan-ngoan/2737231/chuong-5.html