Edit: HiHi (wattpad: @nepenethe168)
Từ trong miệng Vương a ma biết được chuyện mình bị bán, Lục Cốc giật mình hồi lâu cũng không lấy lại tinh thần, thẳng đến khi bên ngoài vang lên một thanh âm trầm thấp, là Thẩm Huyền Thanh hỏi y đã tỉnh hay chưa.
Nhà lang trung không phải y quán có thể chứa người, tỉnh lại rồi tất nhiên phải về nhà tĩnh dưỡng.
Hán tử thôn Thanh Khê cùng những người khác trong Thẩm gia đều đã trở về trước, chỉ còn lại một mình Thẩm Huyền Thanh.
Lục Cốc theo Vương a ma đi ra, liền thấy hán tử cao lớn cầm theo mấy gói thuốc, tim đập bình bịch, đột nhiên không dám tiến lên.
Thẩm Huyền Thanh liếc y một cái, trên mặt không có nhiều biểu tình, chỉ cáo từ Vương a ma cùng lang trung, liền đi ra cửa trước.
Lục Cốc theo bản năng nhìn Vương a ma bên cạnh, sắc mặt y tái nhợt, không có một chút huyết khí. Ánh mắt cô độc bất lực của y khiến Vương a ma không nỡ, nhưng Lục Cốc đã bị bán cho Thẩm gia, phải đi về cùng người ta.
Thẩm Huyền Thanh ở bên ngoài không nghe thấy tiếng bước chân phía sau, quay đầu lại nhìn, ánh mắt Lục Cốc tựa hồ đều run rẩy, vội vàng đi theo.
Hai người một trước một sau, từ sau nhà lang trung vòng qua một con đường nhỏ, đi đường nhỏ gần hơn đường chính. Lục gia ở đầu thôn, đi như vậy cũng không cần gặp lại người Lục gia.
Lục Cốc tinh thần hoảng hốt, càng đi càng xa, bỗng y quay đầu lại nhìn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tieu-phu-lang-ngoan-ngoan/2737230/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.