Trong khoảng thời gian cô nằm viện, cô liên tục tìm cơ hội bỏ trốn,nhưng không như mong đợi của cô, mẹ chồng cùng dì Vương thay phiên nhau chăm sóc, canh chừng cô, khiến cho cô có cảm giác mình như người vô dụng, làm gì đi đâu cũng có người theo dõi.
Cho dù cô muốn đi ra ngoài, cũng có lái xe theo sát, muốn mẹ chồng cô không theo cô hay muốn rời khỏi tầm mắt của hai người họ quả thực còn khó hơn lên trời.
Nhưng nếu một người mà đã muốn ra đi, dù cho có bao nhiêu khó khăn,bao nhiêu ngăn trở cũng không thể cản nổi- Tiểu Nhược là người như vậy. Giờ phút này cô như một con sói khôn ngoan, từng giây từng phút đều nghiên cứu phương án chạy trốn.
Mà có lẽ ông trời cũng chiều lòng người đã tạo cho cô một cơ hội tốt như vậy.
Hôm đó, cô vốn không muốn bước chân ra khỏi cửa mà trên thực ra từ sau khi xuất viện cô cũng rất ít khi bước ra khỏi cửa phòng, một ngày của cô trôi qua chỉ bao gồm 2 việc: ăn và ngắm trời đất. Nhưng hôm đó bất ngờ là Đằng Phong đến tìm cô, trên thực tế, là cô lợi dụng anh.
Đằng Phong- là một người rất cởi mở,, gần gũi chưa thấy người đã nghe thấy tiếng, tiếng nói của anh lớn đến nỗi Tiểu Nhược đang ở trong phòng vẫn có thể nghe thấy, cô len lén mở cửa,đứng trên cầu thang nhìn xuống, chỉ có một mình anh? Cô trở lại phòng ngủ, đem cái túi nhỏ- thật sự là rất nhỏ, đồ của cô không nhiều
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tieu-mieu-tan-nuong-cua-su-tu-lanh-lung/2031841/chuong-66.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.