Hôm đó, Đằng Phong sau khi uống nước xong tinh thần mới ổn định lại một chút. Nhưng ngay khi anh vừa hoàn hồn đi đến chỗ cô thì đã không thấy bóng dáng cô đâu. Anh thầm nghĩ chắc cô đi chơi trò gì đó gần đây nên đi tìm xung quanh. Nhưng đi cả một vòng lớn, đến lúc người ta đóng cửa cũng không thấy bóng dáng cô đâu. Anh định gọi điện thoại di động cho cô nhưng lại không biết số, lại vừa lo sợ nên không dám gọi cho cái tên sư tử hung dữ kia nên đành phải đi tìm người trước, tránh làm ầm ĩ lớn chuyện.
Lái xe trên đường không tìm được người, anh nghĩ cũng không có thấy cô có chỗ nào không ổn, hay là cô về nhà rồi. Gọi điện về nhà, dì Vương nhận điện thoại, anh mờ mịt hỏi: “Tiểu Nhược đã về nhà chưa?”
Bên kia dì Vương ngạc nhiên đáp: “Cô ấy chưa trở về, không phải cô ấy cùng cậu đi ra ngoài sao?”
Anh vội vàng cúp điện thoại, dường như nghe thấy tiếng leng keng bên tai. Hay rồi, anh đưa người đi bị lạc mất, mà người đó đâu phải người bình thường, là người phụ nữ của cái tên sư tử kia. Anh lần này chắc đầu lìa khỏi cổ mất, My God!!!
Đằng Phong ít nhiều cũng có chút sợ hãi. Thẩm Hạo Ngôn mà phát điên lên thì người bình thường mấy ai chịu được. Nhưng cô có thể đi đâu được chứ? Lẽ nào về nhà mẹ cô? Cũng có chút hợp lý, tâm lý con người là thế, khi bị tổn thương thường tìm một nơi để nương tựa, mà
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tieu-mieu-tan-nuong-cua-su-tu-lanh-lung/2031838/chuong-67.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.