“Được rồi, chuyện xưa đã qua rồi, không cần thương hại tôi, tôi không quen thấy người ta nhìn tôi với ánh mắt thương hại như vậy, cái gì nên nói thì tôi đã nói rồi, vậy tôi đi đây. Không cần tiễn, hai người cứ tiếp tục…” Thẩm Dương- thật là lạnh lùng mà- không nhìn tới hai người kia đang dùng ánh mắt tràn đầy tình cảm nhiệt tình nhìn hắn, aizz, thật là kích thích hắn mà. Hắn đành đi ra ngoài, uống một chén
“ Không tiễn, đi nhanh đi..” Thẩm Hạo Ngôn cũng có điểm không nhịn được, hiện tại liền liều mạng đuổi người, cũng không thèm nghĩ vừa rồi là ai đã giúp hắn giải oan chứ, đúng là đồ vong ân bội nghĩa
“Người này, thật là, vừa lành sẹo đã quên cảm giác đau rồi sao?” Vừa muốn sảng khoái rời đi, Thẩm Dương nghe thấy người này hạ lệnh đuổi khách, tính tình lại khó chịu nữa rồi, nhịn không đượcmuốn đùa với Thẩm Hạo Ngôn một chút
“Được rồi, cậu có thể đi, đi nhanh một chút…” rồi xua xua tay như đuổi muỗi
“Hạo Ngôn, anh…” Tiểu Nhược thử làm dịu không khí của hai người kia, nhưng hình như chẳng ai để ý đến cô thì phảiL
“Anh…” nhướn lông mày lên, nhưng Thẩm Dương- hít một hơi thật sâu, hạ hỏa,cười một tiếng rất gian tà, chậm chạp nói:
“ Nhớ kỹ, lần sau không dễ dàng tha cho anh nhanh như vậy đâu, chờ xem, đừng để tôi bắt được yếu điểm của anh” Dứt lời, tiêu sái rời đi.
Vừa nghe thấy anh còn có một em trai lại phải trải qua một tuổi thơ bất hạnh,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tieu-mieu-tan-nuong-cua-su-tu-lanh-lung/2031820/chuong-76.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.