Nắng ấm hiếm hoi của mùa đông chiếu vào chiếc giường lớn trong phòng ngủ, người đàn ông trên giường không kiên nhẫn xoay người lẩm bẩm, kéo chăn lên che lấy khuôn mặt bị nắng chiếu vào, bàn tay lại theo thói quen vươn về phía bên cạnh sờ soạng, nhưng đáp lại hắn chỉ là chiếc giường ngủ sớm đã lạnh như băng, người đàn ông lần này giật mình tỉnh hẳn, ôm lấy chiếc gối đã không còn nhiệt độ vùi đầu xuống lưu luyến mùi hương còn sót lại.
Thở dài, hắn cầm lấy quần áo vương tán loạn dưới giường đi vào phòng tắm rửa, bước ra trên người đã mặc bộ thể thao màu trắng khá thoải mái, bên khóe miệng vẫn còn mang theo nét cười nhàn nhạt.
Hắn xoay người đi vào hành lang, tiến đến trước cửa một gian phòng rồi dừng lại, dè dặt mở cửa nhẹ chân bước vào, đứng bên chiếc giường nhỏ, qua vài phút lẳng lặng ngắm nhìn bóng dáng nho nhỏ trên giường, sau đó mới ghé vào khuôn mặt nhỏ bé non nớt tặng một cái hôn, dịu dàng lên tiếng: ” Bảo bối Tiểu Dực, dậy nào.”
“Ứm…” Trên giường thân thể nhỏ bé khẽ ưm một tiếng, xoay người, nhưng không có ý định thức dậy.
“Tỉnh rồi sao lại không chịu dậy, bảo bối Tiểu Dực Thần Thần sẽ không đợi con nữa đâu…”
Người đàn ông rất kiên nhẫn dụ dỗ, khóe miệng nhếch lên ý cười giảo hoạt, không cần mấy giây giữa, tên tiểu tử trên giường này tuyệt đối sẽ tự mình ngoan ngoãn thức dậy.
Quả nhiên là, chưa đầy một phút, cậu bé trên giường lập tức mở mắt,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tieu-mieu-tan-nuong-cua-su-tu-lanh-lung/2031818/chuong-77.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.