Edit: 1900
Nhớ, nửa đêm hắn đắp chăn cho nàng.
Nhớ, hắn trở về thấy nàng chơi tuyết, liền bế nàng lên, dù tức giận nàng không sợ lạnh, lại nhẹ nhàng ôm nàng tới bên lò sưởi, nắm tay nàng thật chặt, cùng nhau sưởi ấm.
Trong đầu trống trơn, không suy nghĩ được cái gì, trong lòng, lại như như đã mất đi đồ vật quan trọng nào đó.
Nàng từng tự nhủ, không được thích Lương Chinh, hắn không phải người mà nàng có thể thích, chỉ là, hình như, vẫn cứ thích.... Trong đầu, đều là hình bóng hắn, đuổi thế nào nào cũng đuổi không đi.
Mất ngủ một đêm, hôm sau tỉnh lại, hai mắt sưng như hạch đào.
IMG
Tử Diên tỉnh lại, thấy Tống Lăng đang ngồi phát ngốc trước bàn.
"Sao lại dậy sớm vậy?" Tử Diên nhìn nàng, nhìn đôi mắt đỏ bừng của nàng, bị dọa sợ, vội vàng bước tới, "Ngươi sao vậy? Làm sao đôi mắt đỏ như vậy? Khóc?"
Tống Lăng lắc đầu, "Tử Diên, ta nghĩ, chúng ta vẫn là đi thôi."
Tử Diên sửng sốt, "Bây giờ? Chúng ta còn chưa kiếm được tiền mà."
Tống Lăng đẩy rổ thêu cho Tử Diên nhìn, "Hai ngày nay chúng ta làm được không ít, sẽ đổi được chút tiền, lại mướn chiếc xe ngựa, sẽ không có vấn đề gì, lộ phí, ta vừa đi vừa nghĩ."
"Vì sao....." Tử Diên kỳ quái hỏi Tống Lăng: "Vì sao gấp vậy? Ngươi sợ Vương gia đổi ý sao? Ngày hôm qua hắn đã thấy ngươi, hắn không bắt ngươi lại còn gì?"
Tống Lăng mím môi, "Ta cảm thấy ở đây không tốt lắm."
Nàng không ngốc, nàng biết Trương đại ca thích nàng, nàng không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tieu-kieu-the/1686737/chuong-34.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.