Ôn Nhiên tắt máy tính, thu dọn mọi thứ ở trên bàn làm việc, xách túi đứng lên, lúc đứng dậy thì cô thấy có một cái máy tính còn sáng, chưa tắt máy.
Lý Uyển còn chưa đi.
Ôn Nhiên nhẹ nhàng đẩy ghế văn phòng lên, lúc cô đi ra cửa, Lý Uyển đột nhiên nghiêng đầu, thân thiện nói: "Ôn Nhiên, ngày mai gặp lại. ”
"Ngày mai gặp." Ôn Nhiên cảm nhận được thiện ý của cô, giọng điệu ôn hòa đáp lại.
Cô đi ra ngoài một đoạn đường và quay trở lại.
Đại khái là sáng nay cô nghe được điện thoại của Lý Uyển và mẹ của cô ấy, vì vậy rất đồng cảm với Lý Uyển.
Ôn Nhiên quanh năm ở nước ngoài, cha mẹ ở nước ngoài vì công việc cũng rất bận rộn, bọn họ rất ít gặp mặt, có khi là gửi quà cho nhau để bày tỏ tình cảm.
Ôn Nhiên cũng từng bị sốt nằm viện, đối với mẹ đột nhiên gọi điện thoại, cô cũng sẽ nói mẹ của cô “con không sao, mẹ đừng lo lắng.”
Lý Uyển nghe thấy tiếng bước chân, vừa nhìn thấy Ôn Nhiên đã quay trở lại văn phòng làm việc, liền hỏi :"Quên đồ ở trên bàn à? ”
Ôn Nhiên lắc đầu, trực tiếp đi về phía Lý Uyển, sau đó ngồi xuống, "Thế nào rồi? ”
Bốn chữ rất đơn giản, Lý Uyển lại nguyện ý cùng Ôn Nhiên chia sẻ kế hoạch của mình.
Cô mở tài liệu của mình, "Tôi đã đi qua kho đá hết vả một buổi chiều, chọn được những thứ này." ”
Ôn Nhiên thấy Lý Uyển kéo con
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tieu-kieu-sung-cua-nhan-tien-sinh/2838143/chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.