"Tôi không nên quá mức trầm mê vào em như vậy, tôi chợt nghĩ ra được một chuyện, em có thể giúp tôi hay không?" Vương Thanh dùng tay nâng cằm của Phùng Kiến Vũ.
Phùng Kiến Vũ khuôn ngực phập phồng, giọng nói suy yếu:
"Ngài muốn... em giúp việc gì?"
Vương Thanh mạnh bạo di chuyển thân thể, mang Phùng Kiến Vũ cũng theo đó chao đảo:
"Đến tinh cầu kia, giúp tôi thăm dò báo cáo tình hình, khi tôi đã có được tinh cầu đó rồi, tôi sẽ đón em trở về, thế nào?"
Phùng Kiến Vũ giật mình, đến nghĩ cũng không cần nghĩ nhiều đã điên loạn lắc đầu:
"Không muốn, em không muốn đi... ha... ưm... ngài đừng đuổi em"
Vương Thanh cúi đầu hôn lên môi Phùng Kiến Vũ:
"Tôi không đuổi em, chỉ là để em ở lại đó một thời gian, rất nhanh thôi tôi sẽ lại đón em về"
Phùng Kiến Vũ khóc nức nở lắc đầu liên tục:
"Không... ưm... a không muốn... em không muốn rời xa ngài"
Vương Thanh nắm lấy cằm của Phùng Kiến Vũ:
"Tại sao mỗi lần tôi muốn đưa ra một quyết định nào đó với em, em đều như vậy... đều khiến tôi không nỡ đây?"
Phùng Kiến Vũ suy yếu gục đầu trên vai Vương Thanh:
"Ngài đừng đuổi em đi... em thật sự không muốn đi... em muốn ở bên ngài... có được không?"
Vương Thanh bế lấy Phùng Kiến Vũ tiến về phía giường lớn, đặt cậu ngồi ở trên giường, mang chiếc áo lụa đỏ kia vứt sang một bên, ánh mắt không một chút kiêng nể gì nhìn cậu một lượt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tieu-khoai-lac-cua-ngai-chi-huy/3100400/chuong-41.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.