Vương Thanh càng nói càng khiến cho sắc mặt của Phùng Kiến Vũ trắng bệch, hắn giống như đọc được tất cả suy nghĩ của cậu, cậu quả thật nghi ngờ xung quanh nơi này có gắn máy quay khiến cho hắn từng giây từng phút đều có thể quan sát nhất cử nhất động của cậu không sót một hành động nhỏ nào.
Vương Thanh đánh giá biểu cảm của người trước mặt, ánh mắt kia cũng có vẻ như rất hài lòng trước sự bất ngờ run sợ của Phùng Kiến Vũ:
"Đừng nghĩ sẽ che giấu được tôi cái gì, kể cả hiện tại em đang nghĩ gì tôi đều biết hết cả"
Nói rồi Vương Thanh liền mạnh bạo buông cằm của Phùng Kiến Vũ ra:
"Tôi không muốn giữ một người có quá nhiều tâm cơ chống lại tôi như vậy"
Phùng Kiến Vũ ngồi ở giữa giường, cả người giống như là bị dọa cho sợ hãi mất đi sức lực, tứ chi đều không thể nào cử động được nữa, cậu ngẩng đầu run rẩy nhìn Vương Thanh:
"Nhưng em không muốn rời khỏi đây là thật"
Vương Thanh không một chút cảm xúc nhìn chằm chằm Phùng Kiến Vũ:
"Cái này cũng không phải do em quyết định"
Phùng Kiến Vũ đưa tay lau nước mắt, càng lau thì nước mắt lại càng chảy ra nhiều hơn nữa, giọng mũi khàn khàn hỏi Vương Thanh:
"Ngài vì sao lại muốn đuổi em đi, vì sao chứ, chỉ là em mới phạm lỗi một lần ngài cũng không cho em cơ hội giải thích đã đánh em, đuổi em đi"
Vương Thanh lạnh giọng:
"Không có chuyện gì là tôi không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tieu-khoai-lac-cua-ngai-chi-huy/3100397/chuong-42.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.