Sáng hôm sau, thời điểm Vương Chỉ Hinh rời giường, Giản Như Ca vẫn đang ngủ.
Cô nhẹ nhàng đẩy cửa, nhìn người trên giường, muốn gọi cô thức dậy. Há miệng, cuối cùng khép lại.
Cô thở dài, đóng cửa, một mình đi làm.
Đợi sau khi cô đi, Giản Như Ca ở trên giường mở hai mắt.
Cả ngày, Vương Chỉ Hinh cũng không thấy Giản Như Ca. Buổi trưa, cô ấy cũng không đến tìm mình.
Nghe từ cô chủ nhiệm, mới biết hôm nay cô ấy không đi học.
Vương Chỉ Hinh tức giận trở về phòng y tế,
"Thái tử Shura thì thế nào? Chính là một cục lông nhỏ còn chưa trưởng thành thôi!"
"Lại trốn học!!!"
Ai mà ngờ, nếu buổi sáng cô giữ vững đánh thức Giản Như Ca, thì tình hình đã khác.
Gần trước giờ tan làm, Vương Chỉ Hinh nhận được cuộc gọi từ Tiểu Huệ, nhắc nhở cô nhất định phải đến hẹn.
Cô khổ não dùng đầu ngón tay xoa xoa mi tâm,
"Vẫn không thoát được à..."
Cuối cùng, Vương Chỉ Hình không tình nguyện tới nhà hàng Hoa Hồng.
Vừa vào cửa, liền nhìn thấy Tiểu Huệ hướng cô ngoắc tay.
"Chào cậu!"
Vương Chỉ Hinh phất tay, ngồi vào vị trí đối diện Tiểu Huệ.
"Chỉ Hinh, lâu quá rồi không gặp!"
Tiểu Huệ hưng phấn nắm tay cô.
"Ừ~~ hôm nay chồng cậu không tới hả?"
"Loại tình cảnh này làm sao để cho hắn tới, sẽ mất hứng mất thôi~~"
"Mà Minh Uy sẽ lập tức tới ngay, cậu đợi thêm một chút nhé."
Tiểu Huệ hướng phục vụ vẫy vẫy tay,
"Uống gì đó trước không."
"Cho tớ một ly nước trái cây được rồi." Vương Chỉ Hinh mỉm cười nói.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tieu-hong-mao-va-dai-hoi-lang-co-be-quang-khan-do/1502553/chuong-149.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.