"Mao cầu, em đừng dọa chị a!"
Nhìn sắc mặt bé con trở nên càng kém đi, toàn bộ thân người nhỏ bé mang dáng vẻ mềm nhũn vô lực. Vương Chỉ Hinh lòng như lửa đốt.
"Ô ô..."
Hai mắt mao cầu vô thần ngẩng đầu nhìn Vương Chỉ Hinh.
Đáng chết!! Phải nghĩ cách tống độc tố còn tồn lưu trong cơ thể ra ngoài mới được!
Cơm chiên đã bị Giản Như Ca xác định là độc tố.
"Chị đưa em đi khám bác sĩ!" Vừa nói, Vương Chỉ Hinh vừa ôm lấy nó.
"Ô..." Mao cầu vùng vẫy từ trong ngực cô tránh thoát, nhảy tới trên đất.
"Ô..." Tứ chi vừa chạm nền đất cứng rắn, liền yếu ớt té xuống.
"Mao cầu!!"
Vương Chỉ Hinh gấp đến độ sắp khóc!! Nhìn nước mắt trên khóe mắt cô ngốc, Giản Như Ca ngược lại có chút luống cuống.
Cô cũng không chết, đây là khóc cái gì a!!
"Ô!!" Giản Như Ca cắn răng, trước mặt cô hóa thành hình người.
"Á! ! ! ! ! ! ! !"
Vương Chỉ Hinh ôm mặt thét chói tai, cô gái trần như mộng nâng thân người dậy, nhìn về phía cô.
"Ồn thật đó."
Giản Như Ca liếc nhìn cô, Vương Chỉ Hinh lập tức im bặt.
"Ngươi ngươi ngươi! ! ! ! !"
Cô run rẩy chỉ ngón tay ra, run run thật lâu.
"Hửm?"
Giản Như Ca nhướng mi trợn mắt nhìn cô,
"Ta!!!"
Vương Chỉ Hinh kích động, liền hôn mê bất tỉnh.
Giản Như Ca kịp thời tiếp nhận thân người cô ngã về hướng ngược lại,
"Cô ngốc thật ngốc hết thuốc chữa!!"
Nhìn chằm chằm gương mặt Vương Chỉ Hinh, Giản Như Ca tuy trên mặt không gợn sóng, nhưng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tieu-hong-mao-va-dai-hoi-lang-co-be-quang-khan-do/1502552/chuong-148.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.