"Thời tiết đúng là làm người ta buồn bực."
Vương Chỉ Hinh mở ô dù, líu ríu một câu.
Bởi vì trời mưa, khoảng thời gian này người đi đường cũng thưa thớt. Quán cơm cách nhà cô cũng không xa, cô từ từ đi bộ về tiểu khu.
Thời điểm sắp đến dưới lầu, cô nghe thấy có tiếng động vang lên.
"Ô~~"
Theo bản năng cô cho rằng là tiếng mèo kêu, cô lại tiến về trước một bước,
"Ô~~~" lại kêu thêm một tiếng.
Bị lòng hiếu kỳ dẫn lối, Vương Chỉ Hinh men theo đến nguồn âm thanh, ánh mắt hướng về phía thùng rác đối diện.
Phía sau thùng rác có nhúm cỏ, tối đen không thấy được gì.
Khi cô đến gần,
"Ô ô ô~~~" thì tiếng kêu bộc phát rõ ràng.
"Tiểu quai quai~ ra đây."
Trong lòng Vương Chỉ Hinh đã mặc định là một con mèo nhỏ.
Cô nhẹ giọng gọi, định gọi con mèo nhỏ ra.
"Ô ô ô~~~"
Đợi một hồi, cũng không thấy bóng dáng con mèo con. Vương Chỉ Hinh thở dài, trong đầu nghĩ tới bé con nhất định là sợ.
Cô dùng mũi chân thoáng đá thùng rác,
"Ngao ô~~~~~"
Bé con rốt cuộc từ phía sau chui ra.
Nhìn một cái, Vương Chỉ Hinh kinh sợ một phen.
Bộ da lông đỏ như lửa, kéo theo cái đuôi to thật dài, trên đầu hai cái lỗ tai nhọn. Bỗng nhìn lại, phản ứng đầu tiên của cô con vật này chính là hồ ly.
Ngẫm lại cũng không đúng, trong thành phố lấy đâu ra hồ ly.
"Ngao ô~~"
Lại nghe thấy tiếng gào, mà tiếng kêu nghe giống tiếng tru của loài động vật sói. Vương Chỉ Hinh định thần lại, cả người
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tieu-hong-mao-va-dai-hoi-lang-co-be-quang-khan-do/1502550/chuong-146.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.