"CẢNH HINH ÁI! ! ! ! ! ! !"
Tại hoàng cung trong Shura giới rộng lớn, vọng lại tiếng quát mắng giận dữ.
Thủ vệ hoàng cung đã quen, từ khi thái tử điện hạ trở về, còn mang theo hoàng hậu, trên dưới cả Shura giới đều vui mừng.
Mà tiểu điện hạ chào đời không thể nghi ngờ lại càng nhiều thêm niềm vui. Chỉ là theo tiểu điện hạ dần dần lớn lên, số lần tức giận của đứa vua bọn họ lại ngày càng tăng.
Giống như mỗi sáng từ trong tẩm cung sẽ truyền ra tiếng quát tháo giận dữ, đã không còn thấy lạ.
"Cảnh Hinh Ái! Con tốt nhất giải thích thật hợp lý cho ta."
Giản Như Ca nổi trận lôi đình chỉ vào cục thịt nhỏ.
Vương Chỉ Hinh chính là xấu hổ hoảng hốt dùng chăn che kín thân thể trần truồng của mình,
"Như Ca..."
Cô yếu ớt gọi một tiếng, tỏ ý Giản Như Ca bình tĩnh lại, mà con gái của hai người thì vô tội nháy hai mắt to, dùng móng vuốt gãi gãi cổ.
"Im miệng!"
Giản Như Ca đang lửa giận bập bùng, không hay biết mình đang trút giận lên đầu ái thê.
"Em hung dữ với chị!"
Vương Chỉ Hinh cũng tức giận, kéo chăn đắp lên người nằm nghiêng trên giường, cố ý đưa lưng về hướng Giản Như Ca.
"Chỉ Hinh?!"
Giản Như Ca ý thức được tính nghiêm trọng của vấn đề, ống tay áo vung lên, đuổi cục thịt nhỏ xuống giường.
"Còn không mau lăn cho ta!"
Cục thịt nhỏ sao cũng được vẫy vẫy đuôi, chỉ là thời điểm xoay người đi, dùng móng vuốt che miệng cười trộm.
Hắc hắc, mẫu hoàng lại bị
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tieu-hong-mao-va-dai-hoi-lang-co-be-quang-khan-do/1502549/chuong-145.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.