Cảnh Ngọc không kềm được nổi giận, theo bản năng đẩy một tay về phía tên đàn ông. Tên đàn ông bắt được tay cô định gô ngược, nào ngờ Cảnh Ngọc dễ dàng tránh thoát trói buộc, một cước đá trực tiếp vào bụng hắn.
"Ặc"
Tên đàn ông rên lên, muôn vàn không ngờ lực đạo trên chân cô gái này lại lớn như vậy, thần sắc hơi có chút kinh ngạc. Một tay che bụng, thẳng tắp lùi về sau.
Tên đàn ông phía sau thấy vậy định tiến lên, bị gã đằng trước ngăn lại.
"Đừng nhịn nữa, xuống một chút nữa là trúng ngay thằng nhỏ của anh rồi!"
Dịch Lam cầm tay cô, kéo cô đến trước người, lắc đầu với cô.
"Hôm nay nể tình Dịch Lam, tha các người một con đường lui, còn không mau cút đi!"
Cảnh Ngọc nghiêm mặt nói.
"Thứ cho không thể tuân mệnh!"
Ngay lúc đó, tên đàn ông dò một tay vào ngực, mũi nhọn súng lục đen hơi lộ ra.
"Các người!"
Thần sắc Dịch Lam không vui, nhưng trái phải suy nghĩ, hôm nay nếu không đi với chúng một chuyến, sợ rằng chuyện này tuyệt đối sẽ không ngừng lại. Nhưng dù nghĩ thế nào cũng không thể nghĩ ra, từ lúc nào mình lại đắc tội với nhân vật như vậy.
"Chị sẽ đi với họ một chuyến."
"Không được! Lam tỷ tỷ!"
Cảnh Ngọc vội vàng bảo vệ trước mặt cô. Nhìn vào đôi mắt kiên định của Dịch Lam.
"Vậy để em theo chị được không."
Cảnh Ngọc lấy lui làm tiến, lòng bàn tay cô bị Cảnh Ngọc vững vàng nắm chặt lấy, thần sắc Dịch Lam hơi hòa hoãn, quay đầu nói:
"Phải có cô ấy đi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tieu-hong-mao-va-dai-hoi-lang-co-be-quang-khan-do/1502533/chuong-129.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.