"Mẹ chị là một người đơn thuần, dựa theo điều lệ trong thôn, nữ mười sáu tuổi sống chết cũng phải lập gia đình. Vốn mẹ chị cũng nghĩ cứ vậy kết hôn, bình thản sống hết một đời."
"Kết quả vào lúc mẹ chị lên mười sáu, vào một ngày nọ ở bên bờ sông giặt quần áo, thì phát hiện một người đàn ông bị thương nặng."
"Sau đó mẹ chị yêu người đàn ông đó, rồi theo hắn rời đi?" Cảnh Ngọc tiếp lời.
"Quả thật tiết mục vẫn chẳng có gì mới mẻ, chỉ có điều vốn trên đời không hề có truyện cổ tích cô bé lọ lem, hay bạch mã hoàng tử gì đó."
"Mẹ chị không sao biết được người đàn ông đó đã có vợ con, lại còn là xã hội đen. Tình trạng gia tộc rất phức tạp, mẹ chị, một người như vậy sao có thể thích ứng được."
Dịch Lam nói tới đây, trên mặt lộ ra một tia chán ghét.
"Sau khi mẹ chị mang thai, không lâu sau liền bỏ trốn khỏi đó."
"Người đàn ông đó không tới tìm hai mẹ con chị sao?"
"Ha, ông ta làm sao buông tha tất cả những thứ đã có để chọn mẹ chị được! Cuối cùng mẹ chị cũng chỉ là món đồ chơi vui vẻ nhất thời của hắn!"
Giọng điệu Dịch Lam nổi cơn thịnh nộ khiến Cảnh Ngọc lộ vẻ xúc động. Cảnh Ngọc đương nhiên có thể liên tưởng đến được cuộc sống sau này của mẹ con hai người, khẳng định trải qua rất gian khổ.
"Vì nuôi chị, mẹ liều mạng làm việc. Thậm chí đến hộp đêm làm gái hầu rượu, kết quả..."
Nói đến đây, tâm trạng Dịch Lam đột
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tieu-hong-mao-va-dai-hoi-lang-co-be-quang-khan-do/1502532/chuong-128.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.