Trên trán Mạc Tri Thu rậm rạp chằng chịt lấm tấm mồ hôi, cô nhìn người yêu ở trước mặt muốn làm gì thì làm, ngoại trừ ánh mắt cưng chiều, còn lại đều là ý vị dung túng, ngón tay lau lau gò má cho Thanh Phượng, dần dần, ngón tay đi tới giữa hai mảnh môi mỏng, êm ái ma sát.
"Bảo bối~ chị muốn em sinh cho chị..."
"Ui!"
Dư âm tắc nghẽn trong nụ hôn của Thanh Phượng, cô cố ý dùng sừc cắn lên bờ môi Mạc Tri Thu, bày tỏ bất mãn.
Khóe mắt Mạc Tri Thu nhẹ nhếch lên, tay phải ôm lấy lưng, áp cô về phía mình.
"Bảo bối, không vui sao?"
Môi rời ra, Mạc Tri Thu quét một cái lên chóp mũi cô.
"Ai bảo chị không cam tâm tình nguyện sinh bảo bảo cho em~"
Động tác thân dưới của Thanh Phượng chạy thật nhanh mà cũng không ngừng, chỉ là tốc độ dần dần chậm lại. Đây có thể là lo lắng cho Mạc Tri Thu, nhưng nào ngờ dị vật trong cơ thể cô ấy mấy lần lướt qua điểm nhạy cảm, nhưng lại lập tức thối lui, hướng ra ngoài. Làm cho chỗ đó của cô ngứa ngáy khó nhịn, cứ như có hàng ngàn hàng vạn con kiến bám víu ở trong lòng.
Tiểu yêu tinh cứ dày vò con người ta là cố ý sao!
"Em cũng biết, chị cũng không ghét trẻ con, cũng hy vọng giữa chúng ta có thể có một đứa nhỏ thuộc về chính mình, nhưng chị hy vọng em sẽ sinh cho chị."
Tray trái Mạc Tri Thu lặng lẽ đi tới bụng của cô, trên dưới vuốt ve. Thanh Phượng lập tức bắt lấy tay cô,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tieu-hong-mao-va-dai-hoi-lang-co-be-quang-khan-do/1502525/chuong-121.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.