Tuy đau lòng, nhưng cũng vừa buồn phiền người này không giữ lời hứa, nửa đêm lẻn vào đánh lén mình. 'Hừ' một tiếng, Lục Hồng cố ý quay đầu sang nơi khác, không nhìn tới cô.
"Hehe, vợ đau lòng chị phải không~ em xem bây giờ thịt chị rất nhiều, té xuống một chút cũng không đau."
Con sói nào đó giống như khoe khoang vậy giơ vuốt qua đầu giường, lần nữa nhảy lên giường.
"Ngốc nghếch!"
Mặt Lục Hồng đỏ lên, nhỏ giọng lầu bầu một câu:
"Em mới không đau lòng!"
"Vợ, cái đó, hình như chúng ta đã lâu chưa ấy ấy."
Con sói nào đó không biết xấu hổ nói thẳng.
"Hạn chị trong ba giây xuống giường lăn về phòng mình!"
Lục Hồng tay chỉ ngoài cửa, cố ý khinh thường một bộ mặt mũi hèn hạ bỉ ổi của Cảnh Lang.
"Vợ, vợ~"
Con sói nào đó đương nhiên sẽ không ngoan ngoãn nghe lời, cái đuôi lớn quét qua ngực Lục Hồng,
"Ai nha!"
Hai ngón tay Lục Hồng kẹp một cái, dùng sức kẹp cái đuôi tác quái của con sói. Móng tay còn nhân tiện bấm lên hai cái,
"Uôi~! Vợ, này cũng là thịt của chị a!" Cảnh Lang không ngừng kêu khổ.
"Xem chị còn háo sắc nữa thôi!"
Lục Hồng hất cái đuôi sói ra, kéo chăn qua nằm xuống chuẩn bị ngủ. Một vật thể mềm mại trong chốc lát liền cọ sát vào ngực cô, thì ra là Cảnh Lang chui vào.
"Cảnh Lang! Chị đi xuống cho em!"
Lục Hồng rầy la.
"Không~"
Từ sau khi biến thành sói, da mặt cô tăng lên không ít vài phần công phu mặt dày.
Lục Hồng nhắm mắt một cái, xoay người đi không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tieu-hong-mao-va-dai-hoi-lang-co-be-quang-khan-do/1502522/chuong-118.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.