"Chị cũng muốn uống!"
Cảnh Lang bỗng thò đầu xông tới, há miệng ngậm vào đầu vú còn lại.
"Nha!"
Lục Hồng lên tiếng 'rên rỉ'. Một tay đè lại đầu Cảnh Lang, Cảnh Lang dứt khoát nhắm hai mắt, dùng sức ngậm.
"Ngồi dậy!"
Hai bên đầu nhũ nhận kích thích làm cô không chịu được, Lục Hồng không chịu nổi thân người mềm nhũn, tê liệt ngồi trên sô pha.
Hai móng vuốt trước của Tiểu Tiểu Lang vững vàng khoác lên trên bầu ngực, hết sức chuyên chú vào việc bú mớm. Cảnh Lang liếc trộm bé con, mắt thấy Tiểu Tiểu Lang xem cô như không khí, giận đến run người. Răng lại nhẹ nhàng chạm lên chóp đỉnh tiểu trái cây đỏ,
"A!"
Trên tay Lục Hồng vô thức dùng sức, sức ngược lại càng dùng ấn đầu Cảnh Lang xuống,
"Chị biết Hồng Hồng tổng sẽ có dáng vẻ vui thích."
Cảnh Lang nói chuyện mơ hồ không rõ, Lục Hồng tức giận, tay trái vặn lỗ tai cô, cứng rắn lôi cô ra ngoài.
"Ba tháng không cho phép lên giường!"
"Éc?!"
Cảnh Lang ngã trên đất ủy khuất bứt rứt há miệng,
"Vợ, em thiên vị!"
Cảnh Lang kháng nghị giơ móng vuốt.
"Sáu tháng!"
Lục Hồng hung ác trừng cô một cái, tự ý ôm Cảnh Tiểu Lang hướng bên kia ngồi xuống, đưa lưng về phía cô. Có lẽ do được bú sữa mẹ nên vui vẻ, cái đuôi nhỏ màu vàng của Cảnh Tiểu Lang nhổng lên huơ huơ qua lại.
Cái này ở trong mắt Cảnh Lang chính là thị uy, là lõa lồ khiêu khích! Ngay lập tức Cảnh Lang nghiến răng, âm thầm trù tính đại kế buổi tối phản công.
---
"Liệt nhi..."
Cảnh Diệt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tieu-hong-mao-va-dai-hoi-lang-co-be-quang-khan-do/1502521/chuong-117.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.