Do dây thần kinh nằm ở cuối đuôi phát ra tín hiệu khoái cảm,
"Ô~~~~~~"
Cho nên Cảnh Lang nằm trên giường cảm thấy rất dễ chịu bốn cẳng chổng lên trời, thỏa mãn muốn híp mắt lại.
Cái đuôi trong tay Lục Hồng nhẹ run lên, trượt khỏi miệng. Cô vội vàng đưa tay chụp cái đuôi run rẩy lại,
"Thật nóng!"
Lớp lông tơ màu trắng trên cái đuôi nóng dọa người, bàn tay Lục Hồng cầm lên thậm chí có thể hơi cảm nhận được nhịp đập bên trong.
"Ngao~~~~~ ô~~~~~"
Trong miệng Cảnh Lang không ngừng tràn ra tiếng rên rỉ, với Cảnh Lang mà nói, cái đuôi gần như chính là tử huyệt cũng là điểm nhạy cảm của cô.
Liếc thấy Cảnh Lang nằm trên giường lật người phơi bụng trắng, ánh mắt Lục Hồng từ đầu đến cuối đều không dời đi được, trong lòng nóng lên, Lục Hồng cảm thấy Cảnh Lang như vậy quả thực rất đáng yêu, không ức chế được xúc động lao tới, muốn để Cảnh Lang cảm thấy được thoải mái.
Đầu lưỡi linh hoạt tiếp tục khẽ liếm ngọn đuôi, chỉ chốc lát sau, lớp lông trắng thấm nhuộm nước miếng kết thành một đoàn, tiểu tinh linh trong tay Lục Hồng như đang nghịch ngợm, động đậy lấy.
"Hồng Hồng dừng lại."
Cảnh Lang mở mắt, giọng nói run run muốn kêu Lục Hồng ngừng động tác lại.
"Sao vậy? Không thoải mái sao?"
Lục Hồng ngừng lại, vẫn nắm lấy cái đuôi của cô, vẻ mặt mờ mịt nói.
"Thoải mái. Nhưng mà không cần đâu."
Cảnh Lang nhắm hai mắt, như đang cật lực khắc chế điều gì đó. Nhích người lùi ra sau, muốn rụt cái đuôi của mình lại.
Lục Hồng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tieu-hong-mao-va-dai-hoi-lang-co-be-quang-khan-do/1502503/chuong-99.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.