"Cảnh Lang! Rụt cái đuôi của chị về coi!"
Lục Hồng nhéo đầu ngọn đuôi, liếc nhìn mới thấy màu đỏ bắt mắt. Giờ phút này, toàn bộ thân người Cảnh Lang co rúc lại trên bụng Lục Hồng, cái đuôi thật dài quẳng lên mặt cô một cách tự nhiên.
"Đây là..."
Vốn con ngươi hơi tức giận của cô chợt sững sốt run rẩy một chút, tiếp theo là nhiệt độ tăng cao, cả khuôn mặt bắt đầu từ từ biến đỏ.
Đó là máu của mình đi...
"Bảo bối..."
Cảnh Lang xoay người lại, lo lắng nhìn cô.
"Xin lỗi, về chuyện ngày hôm đó."
Rụt cái đuôi từ tay Lục Hồng, Cảnh Lang lấy lòng đi vòng tròn trước mắt cô, há miệng cắn cắn đầu cái đuôi.
"Lang, chị làm gì vậy?"
"Vốn muốn chặt đứt nó."
Cảnh Lang bình tĩnh trả lời.
"Nói linh tinh gì vậy!"
Lục Hồng từ trong miệng cô kéo cái đuôi ra, hai tay cầm lấy, vuốt ve.
"Cái đuôi xinh xắn như vậy, chặt đi chẳng phải sẽ rất khó xem."
Trong lòng bàn tay ấm áp truyền tới, xúc cảm mềm mại, cầm lên thật sự rất thoải mái. Nếu mùa đông đem choàng cổ, chắc hẳn sẽ rất ấm áp.
"A."
Lục Hồng kinh ngạc, tại sao mình lại nghĩ tới phương diện đó vậy. Nhưng mà sờ lên thật sự rất thoải mái còn có bộ lông thật dày trên người Cảnh Lang, giống như màu sắc trên đỉnh núi tuyết. Ôm đi ngủ chắc sẽ rất thoải mái.
"Bởi vì chị đã dùng nó làm chuyện rất quá đáng, gây đau đớn cho em."
"Chuyện này đừng nhắc lại."
Ý nghĩa lời của Cảnh Lang khiến người ta không khỏi cảm thấy kỳ quái,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tieu-hong-mao-va-dai-hoi-lang-co-be-quang-khan-do/1502502/chuong-98.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.