Thiệu Đường nhíu mày cúp điện thoại.
“Ách, chị bị bồ bỏ sao?” Lương Phàm vẫn đi theo Thiệu Đường, thấy Thiệu Đường cúp điện thoại liền biết không có ai cùng cô ăn.
“Đâu có.” Thiệu Đường bỏ điện thoại vào túi rồi chỉnh nón lại.
“Ha ha… em nghe thấy được."
“Sao em nghe được. Nghe lén sao?”
“Sao cũng được. Vậy chị cùng em đi ăn được chưa! Em đói rồi.” Lương Phàm đáng thương vuốt bụng.
“Ân, cũng được." Thiệu Đường suy nghĩ chốc lát rồi đồng ý với cô.
“Thật là, em là con gái mời chị ăn cơm mà còn dong dài!” Lương Phàm tỏ vẻ khó chịu.
“Ha ha….” Thiệu Đường xấu hổ.
“Chị thật tham ăn! Chị cái gì cũng không nói chỉ toàn là ăn! Thực không chịu nỗi chị."
“Tôi chỉ là ít nói thôi."
“Em ở cùng chị vài lần còn không biết tính chị sao?”
“Ân” Thiệu Đường cúi đầu ăn.
“Mất mặt quá." Lương Phàm buông đũa.
“hắc hắc” Thiệu Đường xấu hổ cười, chính mình nãy giờ cũng không nói gì nhiều chỉ toàn lo ăn.
“Hừ hừ”
“Không còn sớm! Tôi đưa em về." Nãy giờ nói chuyện giông dài cũng đã tối rồi.
“Được.” Lương Phàm tuy thấy Thiệu Đường nói ít không thú vị nhưng vẫn là thích ở cạnh cô.
“Ân” Thiệu Đường kêu taxi.
Thiệu Đường nói cho lái xe nhà của Lương Phàm, liền hướng cô “Chào em.”
“Chị không tiễn em sao?” Lương Phàm ngồi trong xe phát hiện Thiệu Đường không có lên xe.
“Ân! Tôi có việc không có thời gian cho em được nữa." Thiệu Đường đóng cửa xe nhìn xe sau khi rời khỏi mới rời đi. Xoay người thì thấy Ngôn Nặc đang đứng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tieu-hon-dan-vs-dai-tong-giam-doc/557745/chuong-38.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.