“Cũng là do Thiệu Phong, trước kia hắn chưa làm pha chế rượu thì thường đi chung với tôi. Mà hắn có nhiều đàn em, bọn họ gọi hắn là lão đại nên là cũng kêu tôi là đại tỷ. Nhưng tôi không thích người ta gọi tôi như thế cho lắm.”
“Thực ngon.”
“Ngon thật không?” Thiệu Đường nhìn Ngôn Nặc đang ăn.
“Nhưng có hơi lạt.” Ngôn Nặc uống một ngụm nước Thiệu Đường mới mua.
“Không phải chứ? Còn lạt sao?” Thiệu Đường nhìn bát của Ngôn Nặc sau đó nhìn lại chén mình, chắc là cô ấy không ăn lạt được.
“Ăn ngon là được, tôi sợ chỗ này không hợp khẩu vị của cô.” Thiệu Đường nhìn Ngôn Nặc đang say sưa ăn.
“Cô làm gì nhìn tôi ghê vậy? Cô không ăn sao?” Ngôn Nặc bị Thiệu Đường nhìn đến ăn không được.
“Tôi ăn xong rồi.” Thiệu Đường bưng chén mình lên cho cô xem.
“Uống canh ngon không?”
“Ăn uống nhiều rồi tôi phát hiện canh mới là tinh hoa của nghệ thuật ẩm thực.”
“Thực sao?” Ngôn Nặc nhẹ nhàng uống một muỗng canh.
“Được, uống thử đi.” Thiệu Đường giống như dâng bảo vật cho Ngôn Nặc.
“Ngon lắm.” Ngôn Nặc nói xong lại uống thêm một ngụm nữa.
“Ha ha, vậy là tốt rồi." Thiệu Đường chuẩn bị nói về sau muốn cùng cô ấy đi ăn nhưng tới đây hình như không thích hợp với cô ấy, dù sao cũng là tổng giám đốc.
“Thực là tuyệt, tôi ăn xong rồi.” Ngôn Nặc đứng dậy chuẩn bị lấy ví tính tiền.
“Để tôi trả.” Thiệu Đường ngăn Ngôn Nặc vội vàng đứng lên lấy tiền lẻ ra đưa phục vụ.
“Cám ơn cô.”
“Cô nói cám ơn tôi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tieu-hon-dan-vs-dai-tong-giam-doc/557741/chuong-34.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.