“Cô thấy cái này thế nào?” Ngôn Nặc cầm lấy mẫu mới nhất trong năm nay đưa cho Thiệu Đường xem.
“Cũng được, để tôi xem lại.” Thiệu Đường nhìn di động trong tay Ngôn Nặc, cũng khá đẹp nhưng để suy nghĩ lại. Vì cái này rất mắc, một cái di động đã tốn gần một tháng lương, nếu là trước kia thì sẽ không cần suy nghĩ phiền phức thế này nhưng hôm trước vừa mới cho A Vĩ mượn tiền nên bây giờ trong túi còn chưa tới bốn ngàn.
“Này, cái thì sao?” Ngôn Nặc đem một cái khác đến, là màu trắng rất hợp với Thiệu Đường.
“Ok, vậy lấy cái này.” Thiệu Đường xấu hổ nói.
“Vậy gói lại cái này.” Ngôn Nặc hướng tới người bán hàng nói.
“Số điện thoại của cô bao nhiêu vậy?” Thiệu Đường cầm điện thoại mới của mình hỏi Ngôn Nặc.
“Đưa di động cho tôi.” Ngôn Nặc lấy điện thoại của Thiệu Đường bấm một dãy số rồi đưa lại cho Thiệu Đường.
“Đã trễ rồi tôi phải về nhà.” Ngôn Nặc nhìn đồng hồ lớn ở cửa hàng.
“Để tôi tiễn cô một đoạn.” Thiệu Đường bỏ điện thoại vào túi.
“Được, cô đưa tôi xuống bãi đỗ xe đi."
“Cám ơn hôm nay nha.” Ngôn Nặc ngồi vào trong xe quay cửa kính xe xuống.
“À mà chuyện tôi nói với cô, vậy cô có chấp nhận tôi không???” Thiệu Đường khẩn trương hỏi.
“Cô theo đuổi người khác đều nhanh như vậy sao?” Ngôn Nặc hỏi lại.
“Tôi…tôi…tôi không có theo đuổi người khác a." Thiệu Đường đứng ngoài xe vuốt vuốt sau gáy.
“Cái gì? Cô chưa theo đuổi ai a?” Ngôn Nặc không tin nhìn Thiệu Đường.
“Quả thực là không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tieu-hon-dan-vs-dai-tong-giam-doc/557740/chuong-33.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.