Tiểu hồ ly ngồi bệt xuống đất, đôi mắt mở to không thể tin được.
Hắn nhếch miệng, ngồi dậy xuống giường.
"Ở đây, chờ."
Hắn bước đi, đầy ưu nhã lại mạnh mẽ giống như một con báo lớn.
Hắn bước vào một gian phòng phía sau mành trướng, không biết là làm gì.
Lát sau, y từ ngồi ngây ngốc dưới đất, biến thành ngồi ngâ ngốc trên Long sàng.
Hắn dám chọc ta! Ta phải chọc lại cho hắn tức chết!!!
Dù sao y cũng sẽ trốn được.
Đang miên man suy nghĩ, y nghe thấy tiếng bước chân.
Lọt vào tầm mắt y là một đôi chân rắn chắc màu lúa mạch, bàn chân tiếp xúc với thảm lông, mơ hồ nhìn thấy vài vết sẹo trên mu bàn chân. Ngón chân lại hồng hào đầy khỏe mạnh.
Ngẩng mặt lên nhìn, y nhìn thấy hắn đang choàng một cái áo choàng lông thú màu đen, khăn voan che mặt cũng thuần một màu đen.
Này! Này!
Gương mặt y đỏ bừng, tim đập kịch liệt, thầm cầu mong diễn biến tiếp theo không như y tưởng tượng.
Nhưng cuộc đời rất biết vả mặt người, nhất là loại người ngây ngô chưa trải sự đời như y.
Người nọ cười cười, ánh mắt đen láy lấp lánh như chứa đựng cả ngàn vì sao lại phiếm hồng, ướt át.
Tóc dài thẳng màu nâu đen xõa tán loạn trên vai, rũ xuống trên tấm lưng dài rộng.
Hắn kéo tấm áo choàng xuống, chậm rãi khiến tấm áo choàng trượt dài trên cơ thể, bàn tay như vô ý lại cố tình lướt qua từng tấc da thịt của
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tieu-ho-ly-lai-khong-me-nguoi-bang-bao-quan/2572259/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.