Sử Kiến Nghiệp ngồi ở trong xe có chút bất an, thoáng đứng dậy tới gần người lái xe.
“Vào nội thành, làm phiền cho tôi xuống ở ven đường là được rồi.”
“Nghĩ cũng đừng nghĩ đến, cậu phải cùng tôi đi gặp lão đại.”
Lái xe hỏi.
“Cậu là người quan trọng được lão đại mời?
“Ừm, chỉ là bạn tù mà thôi.”
Sử Kiến Nghiệp xấu hổ cười cười.
“Cậu ta là tiểu đệ mới mà lão đại thu nạp lúc ở trong tù, biệt hiệu gọi là ‘con thỏ’. ”
“Ha ha.”
Vị lái xe kia bắt đầu buồn cười.
“Là bọn họ kiên quyết đặt tên đó cho tôi, hơn nữa thỏ cũng thật đáng yêu a.”
“Là đáng yêu, cho nên đã bị lão đại yêu thương.”
Sử Kiến Nghiệp vừa mới muốn hỏi nhưng liền hiểu ra ý tứ trong câu nói, nghiêm khắc đối người phía trước nói một câu.
“Câm miệng!”
Sử Kiến Nghiệp dọc theo đường đi trong lòng cứ có gì đó không yên, nhưng dù có nói gì đi nữa thì vẫn nghe được một câu, gặp lão đại rồi nói.
Xe dừng lại trước cửa một tòa biệt thự, bị kéo đến trước cửa, Sử Kiến Nghiệp liền nghe thấy tiếng hô to của Cư Ứng Phong.
“Con thỏ mày tới đây cho tao.”
Sử Kiến Nghiệp ngó quanh bốn phía. Âm thanh kia tựa hồ là từ phía sau cánh cửa truyền đến.
Hành đến trước cửa, gõ gõ cửa.
“Lão đại, chúng tôi đã trở về.”
“Vào đi.”
Hai người vào cửa, Sử Kiến Nghiệp liền thấy Cư Ứng Phong đem một chân đạp
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tieu-de/3287925/chuong-20.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.