Sử Kiến Nghiệp trong tâm mắng chửi, khốn nạn, trong lòng mắng, miệng cũng nhỏ giọng lên tiếng.
“Anh con mẹ nó khốn nạn.”
“Ghê nhỉ. Lão đại mới đi đã học được mắng chửi người khác.”
Có người đột nhiên kéo chăn phủ trên người cậu xuống.
“Hành! Anh sao vẫn chưa đi?”
(Hành là tên 1 trong 4 đệ tử của anh Phong á)
“Không đi được, hơn một năm trước có đánh nhau với một thằng ở trong này, cho nên phải ở trong này lâu hơn chút.”
“Vận khí của anh thật tệ.”
“Cũng không có gì, hai năm rồi cũng qua, huống chi mấy ngày nay. Cậu khóc, như thế nào, lão đại mới đi mà đã bắt đầu thấy nhớ?”
“Không có chẳng qua ngủ hơi nhiều, mắt đau.”
Sử Kiến Nghiệp còn cậy mạnh, đương nhiên không thể gạt được ánh mắt người khác, bất quá Hành cũng không nói gì.
Lão đại đi rồi để lại Hành “chăm sóc” Sử Kiến Nghiệp, người ngoài nhìn vào chỉ thấy, giống như là chủ nhân đi rồi để lại con chó dữ nhất quản lý món đồ chơi của bản thân không để người khác chạm tới ấy, đương nhiên ngươi cũng có thể đem chó dữ đánh chạy, bất quá đầu tiên ngươi nên suy nghĩ một chút đánh thắng được hay không đã, còn có đánh chó cũng phải nhìn chủ, không muốn đi ra ngoài bị băm ra thành từng khúc từng khúc thì, Cư lão đại gì đó vẫn là không nên động đến thì hơn. Này đã trở thành nhận thức chung của mọi người.
Đảo mắt đã đến ngày 25 tháng 5, Sử Kiến Nghiệp nghĩ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tieu-de/3287924/chuong-19.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.