Một khúc Tuyệt Vọng vang lên, ẩn trong đó là cảm giác áp bức từng bước từng bước tăng mạnh qua từng phím đàn. Cảm giác kia ép người khác đến không thở được, để nhịp tim của những người trong nhà hát đập mạnh. Đến cuối cùng khi tất cả vỡ òa, chỉ còn lại cảm giác tuyệt vọng lan tràn trong lòng mỗi người.
Diệp Thiên khẽ gật đầu, quả thực có chút vận vị nhưng vẫn chưa đủ. Đây chính là cực hạn của thế giới này sao? Khó trách, một người bọn hắn chỉ sống không quá trăm năm, không giống như Vũ trưởng lão vượt qua nhiều kiếp, trải qua không biết bao nhiêu thương hải tang điền. Hắn thấu triệt nhân sinh, mượn nhạc nhập đạo, âm thanh có thể rung động lòng người, cảm ngộ đại đạo. Có lẽ không phải người của thế giới này kém, bọn hắn chỉ thua ở thời gian mà thôi.
Zefer kết thúc khúc nhạc của mình, không có một tiếng vỗ tay nào vang lên. Bọn hắn bị chìm đắm trong cảm giác khủng hoảng kia, phải mất gần một phút sau mới phản ứng lại được mà vỗ tay. Không ít người hô to vì phấn khích, phóng viên sợ bị cướp mất nhiệt độ vội đăng bài gửi đi. Bọn hắn ca tụng thế giới thập đại dương cầm gia Zefer vừa cho ra đời một bản thần khúc mới, thậm chí có thể đưa vị đại sư này chạm đến vị trí đầu tiên.
Lúc này Zefer đã sớm bước xuống sân khấu, ngồi lại vào vị trí của mình. Vẻ mặt của hắn rất mệt mỏi. Zefer đã có tuổi, bản nhạc này lại mang lại cảm giác áp bức rất lớn.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tieu-dao-luc/62364/chuong-30.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.