Diệp Thiên thoải mái đáp lại:
- Thật ra trên thế giới này có rất nhiều kẻ lợi hại, chỉ là do bọn hắn vẫn luôn một mực ở trong bóng tối nên ngươi không được biết mà thôi.
- Vậy còn ngươi? Thân thủ lợi hại như vậy tại sao lại chọn làm diễn viên?
- Hẳn là đam mê đi.
Câu trả lời này có phần hời hợt nhưng lại không cách nào phản bác. Ngươi hỏi đối phương vì sao hắn lại làm việc đó, đáp lại chính là ưa thích. Loại đáp án đại trà này chỉ có thể chấp nhận mà thôi.
Mời Diệp Thiên đến buổi hòa nhạc, Chu Tử Uyển muốn xem thử ngoài thân thủ, hắn còn có thiên phú nào khác nổi bật hay không. Ví dụ như âm nhạc? Không nhất thiết phải là dương cầm, buổi hòa nhạc này còn xuất hiện rất nhiều loại nhạc khí khác, trong đó có cả tiết mục giao lưu giữa các nhạc sĩ nổi tiếng. Chu Tử Uyển là khách mời, tạo nghệ của nàng ở phương diện này rất cao lại tinh thông nhiều loại nhạc cụ, nhưng giỏi nhất vẫn là dương cầm. Nói không chừng sẽ lên độc tấu một bản.
- Ngươi biết chơi dương cầm?
Diệp Thiên không rõ vì sao nàng lại hỏi vấn đề này. Diệp Thiên đương nhiên không biết, nhưng nếu muốn cũng chẳng có gì khó. Tuy hắn không làm được đến mức mượn nhạc nhập đạo như vị Vũ trưởng lão kia nhưng mô phỏng lại thì vẫn được. Có hình mà không có tinh túy, bất quá để biểu diễn thì vẫn đầy đủ. Thứ âm nhạc kia ở đẳng cấp rất cao, đủ làm người nghe say đắm. Khi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tieu-dao-luc/62363/chuong-29.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.